Chương 1

Đây là một quán cà phê cực kỳ yên tĩnh nằm giữa khu phố sầm uất nhất thủ đô. Không gian ấm cúng, thoang thoảng hương thơm của cà phê.

Morris Evans ngồi bên cửa sổ. Hắn sở hữu mái tóc vàng cùng đôi mắt xanh biếc, trên người khoác bộ quân phục màu xanh đen phẳng phiu. Tấm huy chương trên vai cho thấy cấp bậc trung tá hiện tại của hắn.

Hôm nay là ngày nghỉ nên lẽ ra có thể mặc đồ thường. Sở dĩ hắn vẫn mặc quân phục là vì người đang ngồi đối diện.

Omega trước mắt đẹp lạnh lùng với vẻ mặt hờ hững. Thân hình thanh mảnh mai được bao bọc trong bộ vest đen tuyền, chỉ riêng dáng vẻ lẳng lặng nhìn người khác thôi cũng đẹp đến mức khiến lòng người run rẩy.

Morris biết vị mỹ nhân này từng là người rất thích quân phục. Nên bộ đồ trên người hắn có lẽ sẽ đem lại chút may mắn cho hành động tiếp theo.

"Giang Vân."

Sau gần ba phút im lặng thì Morris cuối cùng cũng lên tiếng gọi tên Omega. Giọng hắn nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay đặt trên đầu gối đã nắm chặt lại vì căng thẳng: "Chúng ta quen nhau 17 năm rồi."

Giang Vân rũ mắt khuấy ly cà phê đang bốc khói nghi ngút, rồi lơ đễnh "ừ" một tiếng.

Giang Vân tuy không nhìn mình nhưng ít nhất cũng đã phản hồi, xem ra khởi đầu này không đến nỗi tệ.

Morris quen thói tự an ủi bản thân rồi tiếp tục lấy đà nói: "Suốt bao năm qua, tôi đã chứng kiến em vừa lo sự nghiệp vừa chăm sóc gia đình. Một mình em nuôi dạy hai đứa trẻ để đi đến vị trí hôm nay, tôi biết em vất vả nhiều lắm."

Giang Vân từ chối cho ý kiến.

Morris lấy hết can đảm nói một mạch: "Trong tương lai, xin hãy cho phép tôi được chăm sóc em và bọn trẻ!"

Dứt lời thì Morris trịnh trọng cúi đầu, giống hệt lúc trình bày nguyện vọng chân thành với cấp trên ở quân bộ. Hắn căng thẳng đến mức nín thở, chẳng dám nhìn phản ứng của Giang Vân mà chỉ chăm chăm nhìn đôi tay trên đầu gối, thấp thỏm chờ đợi sự phán xét từ Omega.

Tưởng chừng như cả thế kỷ đằng đẵng trôi qua, hắn mới nghe thấy tiếng Giang Vân vang lên: "Cậu đang tỏ tình hay cầu hôn?"

Morris ngạc nhiên ngẩng đầu: "Tôi..."

Hắn đã chuẩn bị rất lâu cho buổi hẹn này, cũng tưởng tượng vô số phản ứng của Giang Vân, nhưng đến giây phút thực tế thì vẫn luống cuống chẳng biết làm sao.

Hắn tự thấy mình chưa đủ tư cách cầu hôn Giang Vân, nhưng vẫn lén chuẩn bị sẵn một chiếc nhẫn kim cương. Ánh mắt Morris rơi xuống ngón áp út tay trái của Omega. Ở đó trống trơn, thậm chí chẳng còn chút dấu vết nào của nhẫn cưới.