Chương 29

Ba tên co đầu rụt cổ ngồi xổm bên dưới mắt chữ A mồm chữ O.

Cừu Bạc Đăng từ từ nhấc mí mắt lên.

Chiếc đèn l*иg được làm từ giấy Tuyên nhạt màu, bên trên là từng nét thủy mặc nhẹ nhàng. Những rặng núi liên miên uốn lượn theo dòng nước. Ánh nến ấm áp hắt ra từ bên trong, in bóng núi non, sông nước lên gò má thiếu niên Chúc Sư, lướt qua xương gò má cao cao, đọng lại trong đôi mắt sâu thẳm của y.

"Đừng nhúc nhích!" Thiếu niên Chúc Sư nói xong, nhỏ giọng giải thích thêm: "Một lát là xong ngay."

"Nói trước nhé!"

Cừu Bạc Đăng cười tủm tỉm đáp lời, lông mày khẽ nhếch lên, tựa như một thanh trường đao mới ra khỏi lò, sắc lạnh như băng tuyết.

"Nếu làm ta đau, ta sẽ đá ngươi xuống dưới."

"Sẽ không đâu!"

Vị Chúc Sư buông cổ tay Cừu Bạc Đăng, vẫn giữ tư thế nửa quỳ, hơi thẳng người dậy, mượn ánh đèn l*иg đưa tay gạt những chiếc lá lá bạc phía trên.

Cừu Bạc Đăng chỉ nghe thấy tiếng đối phương gạt cành lá, không thấy được động tác, nhưng có thể cảm nhận được động tác ấy vô cùng nhẹ nhàng và kiên nhẫn. Còn dịu dàng và cẩn thận hơn cả bảo mẫu từng chăm sóc y hồi còn bé.

Cừu Bạc Đăng xoa xoa cổ tay trái, cụp mắt suy nghĩ.

Nhà họ Liễu không thiếu thị nữ, theo lý mà nói Liễu lão gia không thể nào bạc đãi tiểu sư tổ Thái Ất đến mức ngay cả chải đầu cũng phải tự làm. Nhưng Cừu Bạc Đăng vốn ghét người lạ có tiếp xúc thân thể trực tiếp với y. Sáng nay, vị Chúc Sư này chỉ vô tình chạm vào vai y qua lớp vải quần áo mà y đã theo phản xạ hất ra ngay.

Thế mà vừa rồi, người này lại nắm lấy cổ tay y. Đáng lý ra, y tuyệt đối sẽ trực tiếp đá người này xuống cây.

Nhưng y đã không làm thế.

Ngón tay của đối phương rất lạnh. Khoảnh khắc cổ tay bị nắm lấy, y có cảm giác như một mảnh tuyết rơi trên da, trùng lặp với cảm giác của bao ngày tuyết đầu mùa năm xưa, khi y đẩy cửa sổ, vươn tay đón lấy hơi lạnh đầu tiên của mùa đông.

Sự lạnh lẽo nhỏ bé đó, thật sự quá đỗi thân quen.

Trên cành cây phía dưới.

Ba người đang ngồi xổm thẳng tắp như xâu bánh trôi, đồng loạt hít vào một hơi lạnh.

"Quào quào!"

Cừu Bạc Đăng không thấy được mặt thiếu niên Chúc Sư, nhưng ở góc độ của bọn họ lại có thể thấy rõ ràng. Biểu cảm của thiếu niên Chúc Sư khi cúi đầu gỡ tóc cho Cừu Bạc Đăng cứ như thể trên đời này chỉ còn lại duy nhất một việc là gỡ tóc vậy! Đúng là không thể nào chuyên tâm hơn được nữa!