Chương 28

Diệp Thương sợ đến mức nhắm tịt mắt lại.

"Cấm." Đột nhiên, một tiếng quát trong trẻo vang lên.

Con chim xám hung hãn, những cành cây gãy vụn, lá rơi tả tơi, cùng với thanh Thái Nhất kiếm tự động tuốt khỏi vỏ... tất cả đều đồng loạt dừng lại, cứng ngắc giữa không trung.

Khi tiếng quát kia vang lên, người đến vẫn còn cách rất xa. Thế nhưng, tiếng nói vừa dứt, hắn đã tay xách đèn l*иg, nhẹ nhàng, vững vàng đáp xuống ngay trên cành cây nơi Cừu Bạc Đăng đang ngồi.

Chúc y màu tím nhạt tao nhã.

Chính là vị thiếu niên Chúc Sư mà ban ngày đã từng ghé qua Liễu gia đó.

Cừu Bạc Đăng vẫn đang vật lộn với mớ tóc rối bù của mình ngước mắt lên, giọng hơi ngạc nhiên: "Là ngươi sao?"

Thiếu niên Chúc Sư tay xách đèn l*иg, chậm rãi bước về phía y.

Bên dưới, Tả Nguyệt Sinh dừng bước, lập tức lùi về sát bên cạnh hai người kia. Hắn vội vàng huých nhẹ cùi chỏ vào Lục Tịnh, thì thầm: "Thôi rồi, tiêu đời rồi!"

"Thường thì các ngươi xử lý những kẻ vi phạm bị bắt quả tang như thế nào?" Lục Tịnh hỏi nhỏ Diệp Thương.

"Trói lại ném vào địa lao, đợi đến lúc hiến tế thì sẽ..." Diệp Thương làm động tác cắt cổ.

Cừu Bạc Đăng tai thính, nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của ba tên ngốc phía dưới. Ánh mắt sắc lẹm như dao cứa vào từng đứa một. Ba người kia chỉ biết giơ tay bất lực, Tả Nguyệt Sinh dẫn đầu, cả đám liền ngoan ngoãn xếp thành một hàng ngay ngắn trên thân cây. Quả thật bọn họ rất biết điều, nhìn thấy thiếu niên Chúc Sư chỉ dùng một từ đã khiến con chim xám hung hãn đông cứng giữa không trung, ngay cả ý định bỏ trốn vừa mới nhen nhóm cũng lụi tắt.

Xét trên một khía cạnh nào đó, tên béo họ Tả này sống đến giờ vẫn chưa bị đánh chết, quả thật không phải không có lý do.

"Muốn gϊếŧ muốn xẻo thì lát nữa hẵng hay." Cừu Bạc Đăng chẳng buồn quan tâm đến ba cái của nợ sống đang run rẩy phía dưới. Y chỉ cúi nửa đầu, cứ thế tự mình tiếp tục vật lộn với mái tóc bị vướng: "Giờ đang bận lắm!"

Chiếc đèn l*иg giấy được cắm vào một nhánh cây gần đó. Tiếng ống tay áo sột soạt nhẹ nhàng vang lên, thiếu niên Chúc Sư trong bộ y phục tím khẽ khụy gối, nửa quỳ bên cạnh Cừu Bạc Đăng. Hắn vươn một tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Cừu Bạc Đăng, dùng lực vừa đủ, không quá nặng, ấn vào chiếc Quỳ Long Trạc lạnh lẽo trên cổ tay y. Các ngón tay hơi hằn vào da thịt, vừa có vẻ ỷ mạnh, lại cũng vừa có vẻ cực lực kiềm chế.