Chương 23

Diệp Thương thoáng ngẩn người, suy nghĩ một lúc lâu rồi trả lời: "Không biết!"

"Ngươi..." Lục Tịnh vừa định mở miệng, lại bị Tả Béo cấu tiếp lần hai.

"Chắc là Chúc Sư mới được chiêu mộ năm nay thôi." Diệp Thương cười như không có chuyện gì: "Ta không chú ý lắm."

"Tên mập chết tiệt, đừng có cấu ta nữa!" Lục Tịnh giận dữ quay phắt đầu lại mắng một câu, rồi ngay sau đó hắn lắp bắp run rẩy: "Không phải ngươi nói cứ đi trên dây leo thì chim với rắn sẽ không bị kinh động sao? Ta... sao ta lại cảm giác... như có hàng tá đôi mắt đang nhìn chằm chằm ta vậy?"

"Cái gì?" Diệp Thương lập tức biến sắc.

Hàng ngàn vạn tiếng đập cánh đồng loạt vang lên. Vô số cánh chim cùng lúc xòe rộng, vô vàn bóng đen đột ngột vυ"t lên không trung, cắt phăng dòng ánh sáng tựa suối trong chảy quanh thân cổ thụ. Cả thế giới lập tức chìm vào màn đêm tối đen. Từ bốn phương tám hướng, gió lốc điên cuồng ập xuống bốn người đang bước đi chênh vênh trên dây leo giữa trời.

Cừu Bạc Đăng khẽ rung cổ tay, không chút do dự rút kiếm ra khỏi vỏ.

"Đừng gϊếŧ chim!" Giữa tiếng cánh đập loạn xạ, Diệp Thương nghe thấy tiếng kiếm ra khỏi vỏ vυ"t lên sau lưng, vội vàng hét lớn: "Thần Phù cấm sát sinh!"

Bóng chim rợp trời, điên cuồng đánh xuống. Cừu Bạc Đăng xoay cổ tay, đặt kiếm nằm ngang, rút ra một vòng bán nguyệt.

Kiếp trước, cái gì Cừu Bạc Đăng cũng từng chạm tới, từ phi tiêu, ám tiễn, đao,... Tất thảy những thứ mà một thiếu niên nhiệt huyết từng mơ ước, y đều đã nếm trải hết thảy, duy chỉ có kiếm là chưa từng chạm vào. Thế nhưng, tựa hồ có một thứ gì đó đã ăn sâu vào cốt tủy, như một loại gien di truyền, chỉ cần y nắm chặt chuôi kiếm là lập tức được đánh thức. Ánh bạc chói lòa bùng nổ ngay trước người y, tạo thành một vệt nguyệt quang rực rỡ kéo dài, bắn tung tóe trong màn đêm dày đặc. Hồng y tung bay phấp phới trong gió.

Từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, toàn bộ lũ chim điên cuồng lao tới đều đâm sầm vào thân kiếm lạnh lẽo, bị chấn văng rất xa!

"Tại sao chứ?" Tả Nguyệt Sinh đứng phía trước múa may quay cuồng hai cánh tay: "Không gϊếŧ lũ chim này là chúng ta thành cớt chim trước đó!"

Bốn người chen chúc, hệt như bốn con kiến nối đuôi bò trên một sợi dây. Chỉ có Diệp Thương ở vị trí dẫn đầu và Cừu Bạc Đăng ở cuối cùng là có đủ khoảng trống để rút vũ khí ra phòng thủ. Còn Tả Nguyệt Sinh và Lục Tịnh bị kẹp ở giữa thì chỉ còn nước dùng hai cánh tay mà chống đỡ. Bởi nếu không, với trình độ tay mơ của cả hai, dao kiếm còn chưa kịp hất bay lũ chim đã xả ngay vào đồng đội rồi.