Chương 22

Diệp Thương dẫn đầu, tiếp đến là Lục Tịnh, còn Cừu Bạc Đăng sau cùng, kẹp Tả Nguyệt Sinh ở giữa. Nếu Tả Béo dám có ý định giữa chừng chuồn êm thì y không ngại tặng ngay cho hắn một kiếm. Gốc Cổ Phù này tựa như đã sinh trưởng sừng sững từ thuở đất trời sơ khai. Thân chính chiếm trọn một phần tư diện tích toàn thành. Ban ngày, nếu nhìn về giữa thành, người ta sẽ thấy vô vàn thân cây, màu xám vươn thẳng lên trời, nâng đỡ những tán lá lấp lánh ánh bạc, từ xa trông tựa một cánh rừng rậm rạp. Ấy vậy mà, thật sự chỉ có duy nhất một cây mà thôi.

Cừu Bạc Đăng khẽ nghiêng mặt.

Lá cây về đêm tỏa ánh sáng bàng bạc, song Diệp Thương lại dẫn họ đi trên thân chính của Thần Phù. Bên ngoài là vô số rễ phụ buông thõng, cắm sâu, to khỏe tựa một cánh rừng già. Ánh sáng bị cản lại quá nửa, chỉ còn lại chút ít, từ vòm cây phía trên len lỏi hắt xuống lớp vỏ cổ thụ xám xịt, tựa như một dòng suối trong vắt, êm đềm chảy qua thân cây.

Một khung cảnh vừa yên tĩnh lại vừa xinh đẹp.

"Tại sao chỉ được đi trên dây leo vậy?" Lục Tịnh chẳng thấm nổi cái vẻ đẹp này, trái lại còn thấy âm u rợn người.

"Trên Thần Phù có vô số chim và rắn sinh sống đấy!" Diệp Thương chẳng hề khách khí nói thẳng: "Đừng thấy giờ yên tĩnh thế này, ngươi mà lỡ bước chân ra khỏi dây leo một cái đi, ta đảm bảo ngày mai ngươi sẽ hóa thành một bãi cớt rắn cho mà xem!"

Lục Tịnh rùng mình một cái, tay chân luống cuống bám chặt lấy sợi dây leo.

"Không chỉ có vậy nhỉ?" Cừu Bạc Đăng bỗng dưng cất tiếng hỏi.

Diệp Thương im lặng một thoáng.

"Ừm." Giọng hắn khẽ trầm xuống: "Còn là vì một lời ước hẹn."

"Ước hẹn gì cơ?"

"Nhóm người đầu tiên đặt chân đến Phù Thành đã trồng những sợi dây leo quanh gốc cây. Khi dây leo trưởng thành, cũng là lúc Phù Thành được xây nên. Chúc Sư sẽ nắm lấy dây leo, leo lên Cổ Phù, tự tay buộc lên sợi tơ đầu tiên. Từ đó về sau, trải qua ngàn vạn năm, tất cả Chúc Sư, Chúc Nữ đều đặt chân lên những sợi dây leo ấy để trèo lên Phù Mộc, cất tiếng hát ca ngợi, kết dây ban phước lành, và tận tâm chăm sóc Cổ Phù."

"Vậy ngươi sao lại..." Lục Tịnh vừa định hỏi vì sao Diệp Thương lại bị đuổi khỏi Thành Chúc Tư, thì lập tức bị Tả Nguyệt Sinh đứng phía sau cấu cho một cái đau điếng.

"Vậy người có biết người này không?" Cừu Bạc Đăng chen vào hỏi, rồi đơn giản miêu tả sơ qua vị thiếu niên Chúc Sư mà y đã gặp sáng nay ở nhà Liễu lão gia: "Hắn tên là gì?"