Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mỹ Nhân Khêu Đèn Ngắm Kiếm

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cừu Bạc Đăng vừa định lùi xa một chút liền dừng lại.

Diệp Thương?

Đây chẳng phải là vai chính trong Chư Thần Ký sao? Thế quái nào mà hắn lại ở Phù Thành?

Trong sách, vai chính chào sân bằng thân phận đệ tử Thái Ất Tông.

Đúng là Cừu Bạc Đăng đã tra danh sách đệ tử Thái Ất Tông, phát hiện chưa có người này, nên tính ra còn đến tận tám trăm năm nữa mới đến lúc mình chết. Nếu y không nhớ nhầm, vai chính bước lên con đường tu tiên là để điều tra sự thật về việc thành trì hắn từng sống thời niên thiếu bị hủy diệt chỉ sau một đêm.

Trong viện, Tả Nguyệt Sinh nháy mắt ra hiệu cho Lục Tịnh.

"Mẫu thân, con bất hiếu, con đến gặp người ngay đây!" Ngày hôm nay, Lục Tịnh coi như liều mạng, vứt luôn mặt mũi, kéo Diệp Thương cùng nhau lao thẳng vào bức tường.

"Ngươi muốn đâm đầu vào tường thì tự đâm đi! Kéo ta làm gì!"

Diệp Thương sụp đổ gào lên.

"Dừng! Ta! Giúp!"

Cừu Bạc Đăng quay lại cửa viện, mặt không cảm xúc nhìn bạn học Diệp Thương giờ đây đang nhảy nhót tưng bừng, tràn đầy sức sống.

Vậy thì, cái thành bị hủy trong một đêm...

Là Phù Thành sao?

Thái Nhất Kiếm dẫn hắn đi vào tòa thành "tốt lành" đến vậy sao?

Trời lạnh rồi, nung chảy kiếm thôi!

Thái Nhất Kiếm ư? Thì nung chảy thôi, mà để trưa mai đã.

Âm Dương Bội à? Tối nay phải đi tìm, ngay và luôn.

Còn cái vụ Phù Thành bao giờ bị hủy? Bị hủy rồi thì sẽ thế nào? Cứ đợi khi nào nó tan hoang hẵng rồi tính sau!

Triết lý sống của Cừu đại thiếu gia xưa giờ vẫn luôn là "hôm nay có rượu hôm nay say, cóc cần biết ngày mai có phải ngày cuối hay không". Đừng nói chỉ là một cái thành bị hủy, cho dù có kẻ hét thẳng vào mặt y rằng ngày mai y sẽ lăn đùng ra chết thì y vẫn chỉ làm theo kế hoạch của mình, không thèm thay đổi. Đã nghe câu "núi Thái Sơn sụp ngay trước mắt nhưng ta vẫn tỉnh bơ" chưa? Nói trắng ra thì chính là cái đồ vô tâm vô phế!

Y tiện tay vớ lấy cây bút, viết nguệch ngoạc lên tờ giấy mấy chữ "Phù Thành sắp nguy", rồi sai người đưa gấp cho cái lão đạo trưởng Huyền Thanh lúc nào cũng chính nghĩa lẫm liệt ấy. Đợi đến đêm khuya thanh vắng, y liền cùng với Lục Tịnh, Tả Nguyệt Sinh lén lút đến chỗ Thần Phù.

"Các ngươi cẩn thận chút!"

Diệp Thương khẽ khàng đặt chân lên những sợi dây leo quấn quanh thân cây, cẩn trọng từng li từng tí mà trèo lên cao.

"Đừng giẫm lên thân cây, cứ theo ta mà bám vào dây leo đi."
« Chương TrướcChương Tiếp »