Chương 20

Lần này, Lục Tịnh đã có kinh nghiệm: "Không đúng, ngươi tìm người của Thành Chúc Tư dẫn đường? Ngươi đây không còn là kẻ trộm tự bại lộ, mà là kẻ trộm tự nộp mình rồi!"

"Hắn đã bị đuổi khỏi Thành Chúc Tư từ lâu." Tả Nguyệt Sinh dừng bước, xoay người nhìn Lục Tịnh: "Sắp đến rồi, chính là cái sân đổ nát phía trước. Bây giờ có một vấn đề chết người, tên này dù sao cũng xuất thân từ Thành Chúc Tư, trong xương cốt vẫn tự coi mình là người của Thành Chúc Tư. Cho nên, lát nữa chúng ta là mời người dẫn đường, hay là tự thú, thì phải xem ngươi cả đấy."

"Xem ta?" Lục Tịnh kinh ngạc trợn tròn mắt: "Ta đâu có quen hắn!"

"Không."

Tả Nguyệt Sinh vô cùng nghiêm túc.

"Chuyện này chỉ có thể trông chờ vào ngươi."

...

"Mẫu thân ơi!"

"Con bất hiếu! Ngay cả chút di vật của người mà cũng không tìm về được..."

"Mẫu thân ơi!"

Từ cái sân không quá rộng rãi vọng ra tiếng khóc, thê lương thảm thiết, tình cảm chân thành đến mức người nghe cũng phải đau lòng.

Lục Tịnh mặc bạch y, ôm chân một thiếu niên gầy gò đen đúa mà gào khóc. Người bị hắn ôm mặc một chiếc áo ngắn màu nâu hơi rách, trong tay cầm một cái liềm cắt cỏ. Tên gầy gò đen đúa ra sức đẩy cục bùn dính trên chân mình ra: "Ta! Không! Phải! Mẫu! Thân! Ngươi!"

"Mẫu thân ơi!"

Lục Tịnh khắc ghi lời dặn của Tả Béo, bất kể đối phương nói gì, chỉ việc khóc, khóc đến kinh thiên động địa gan ruột đứt từng khúc.

Cừu Bạc Đăng vυ"t một cái phóng ra khỏi cánh cửa viện ọp ẹp, một tay vịn tường, một tay ôm bụng, cười trong im lặng, đôi vai run lên bần bật.

Có thể nghĩ ra chiêu này, Tả Béo quả là một nhân tài trời ban.

"Mẫu thân ơi!"

Lục Tịnh khóc ra chân tình, khóc đến mức quên luôn cả bản thân.

"Tả Béo!" Thiếu niên gầy gò đen đúa giận tím mặt: "Ngươi dẫn loại người gì đến đây vậy? Ngươi đi chết đi!"

Tả Nguyệt Sinh nín cười đến đỏ bừng cả mặt, nặn ra hai dòng nước mắt cá sấu, ra chiều lau lau: "Diệp huynh, ngươi xem chúng ta đâu có muốn chặt cây, chỉ muốn đi tìm di vật về thôi. Ngươi giúp một tay đi, dẫn đường cho chúng ta. Ngươi nhìn hắn kìa, đáng thương thế kia, sống không còn thiết tha gì nữa, biết đâu nghĩ quẩn lại đâm đầu vào tường, cũng là một mạng người đó!"

Cừu Bạc Đăng bên ngoài nhịn cười vất vả vô cùng, cảm thấy mình nên chạy xa một chút, đừng để tiếng cười phá hỏng bầu không khí.

"Diệp Thương, ngươi nói đi, giúp hay không giúp, không giúp tên này thật sự sẽ đâm đầu chết trước mặt ngươi đấy!"