Cừu Bạc Đăng mà xinh đẹp tốt bụng ư?
Tả Nguyệt Sinh muốn ói.
"Có thể dùng cánh vả ngươi nằm bẹp dí, chắc hẳn con chim đó đã khai mở linh trí, xem xem có thể mời nó theo ta về Thái Ất không." Cừu Bạc Đăng nhớ lại con phượng hoàng trọc lông nào đó ở Thái Ất Tông: "Lần trước không cẩn thận đốt mất đuôi phượng hoàng của Diệp trưởng lão. Gần đây lão già đó ngày nào cũng đến khóc lóc với ta, nói chim mất đuôi, làm sao tìm vợ cho nó đây."
"Trông xấu xí thật." Lục Tịnh gật đầu tán thành: "Con rùa nhị ca ta nuôi đen sì sì, vẫn chưa có vợ. Con quạ đen tam ca ta nuôi cũng thế, vẫn là một lão độc thân."
"Vậy lát nữa nếu không lừa nó đi chỗ khác được, thì cứ để nó với con quạ của ca ca ngươi xem mắt thử xem." Cừu Bạc Đăng vui vẻ nói.
"Này này này! Đừng có tùy tiện se duyên lung tung vậy chứ, các ngươi tôn trọng phượng hoàng một chút được không? Nó là thần điểu đó!" Tả Nguyệt Sinh oán giận.
"Thì cũng đều là chim cả thôi!" Lục Tịnh phản bác: "Với lại, chẳng phải muốn leo cây à, ngươi rẽ xa như vậy làm gì?"
"Lục huynh, ngươi là huynh trưởng thân yêu của ta." Tả Nguyệt Sinh suýt quỳ: "Nói nhỏ một chút được không? Làm trộm còn dám la làng trước là ta sắp trộm đồ sao?"
"À à à!" Lục Tịnh lần đầu làm trộm không có kinh nghiệm: "Xin lỗi xin lỗi, ta không biết."
Cừu Bạc Đăng liếc xéo hắn, cảm thấy tên này ngốc đến đáng thương.
Bị lừa mất Âm Dương Bội cũng không oan.
"Phù Thụ lớn như vậy, phủ kín cả tòa thành. Các ngươi là Ngộ Phách Kỳ hay Vệ Luật Kỳ mà có thể chỉ liếc mắt một cái là biết chỗ nào linh khí dồi dào nhất?" Tả Nguyệt Sinh nhìn quanh bốn phía, xác nhận không có ai mới thở phào nhẹ nhõm: "Hay là các ngươi định tìm trên cây đến tận đời nào?"
Trong ba người, Lục Tịnh có tu vi cao nhất, Định Phách Sơ Kỳ.
Có điều, Định Phách này rất hiếm thấy, rất nhiều nước, đến nỗi như biển cả mênh mông. Mà nguyên nhân, hiển nhiên do phụ thân ruột thịt của hắn, năm dài tháng rộng tích lũy vô số dược vật kỳ quái, đổ vào người hắn như nhồi thức ăn cho vịt. Bay lên bay xuống còn được, chứ nếu thật sự đánh đấm với người ta... Hầy, vẫn là đừng nhắc thì hơn.
"Ngươi muốn tìm người dẫn đường?" Cừu Bạc Đăng ngờ vực: "Không phải ngươi nói không được trèo lên Thần Phù hay sao?"
"Nhưng người của Thành Chúc Tư thì được, họ như là một phần tử của Thần Phù, không tính là người." Tả Nguyệt Sinh nói tiếp: "Không ai quen thuộc Thần Phù hơn họ."