"Vậy, vậy, lỡ như con chim kia ngậm ngọc bội bay đi nơi khác rồi thì sao?" Tả Nguyệt Sinh thoi thóp giãy dụa.
"Ngươi ngốc hay chim ngốc, bị thương rồi còn chui vào chướng khí sao?" Lục Tịnh nghiến răng.
"Thôi, đừng ép hắn." Cừu Bạc Đăng khuyên bảo.
Tả Nguyệt Sinh sững sờ.
Họ Cừu còn có lúc tốt bụng như vậy sao?
Cừu Bạc Đăng cực kỳ ấm lòng: "Chim sống không dễ dàng, đừng lấy thịt heo ôi thiu mà cho nó ăn..."
Soạt.
Tả Nguyệt Sinh cuộn mình lăn một vòng. Ánh kiếm lạnh lẽo sượt qua má, mũi kiếm ghim chặt xuống đất. Chỉ chậm một chút thôi, e rằng thứ bị ghim là đầu của hắn, khiến hắn sợ tới mức hồn vía lập tức lên mây.
"...Trực tiếp gϊếŧ đi là được." Cừu Bạc Đăng nói nốt vế sau.
Một bên, Lục Tịnh nhìn Cừu Bạc Đăng mỉm cười rút kiếm, nói trở mặt là trở mặt, hầu kết chuyển động. Chỗ bị đánh lúc nãy bỗng nhiên hơi lạnh. Hắn cảm thấy lời đe dọa ban nãy của Cừu Bạc Đăng thực chất không phải "còn gào ta đánh ngươi", mà là "còn gào ta gϊếŧ ngươi" thì phải?
Tháng đầu tiên rời nhà, Lục Thập Nhất Lang đã lĩnh ngộ được "giang hồ hiểm ác" trong lời huynh trưởng.
Gian thương hoành hành, kẻ điên khắp nơi. Giang hồ hiểm ác, huynh không lừa ta.
Lục Tịnh nhớ nhà rồi!
"Ta đi! Ta đi!" Tả Nguyệt Sinh kêu thảm: "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục!"
Tả Nguyệt Sinh dẫn Cừu Bạc Đăng và Lục Tịnh luồn lách trong con hẻm nhỏ.
Cũng không biết đường phố, ngõ ngách của Phù Thành được sắp xếp kiểu gì mà một đường nối tiếp một đường, ngã rẽ nối tiếp ngã rẽ, chẳng khác gì cái mê cung. Có những góc rất khuất, còn hơi rợn người. Ban đầu Lục Tịnh muốn đợi hộ vệ đuổi kịp, Tả Nguyệt Sinh hỏi hắn có phải đang mong nhiều người lên cây để dễ bị phát hiện, người càng đông thì cuộc truy sát càng náo nhiệt hơn không? Lục Tịnh nghẹn họng, đành từ bỏ.
"Lục Tịnh, ta hiểu mà."
Khi đã tạm giờ không có nguy hiểm đến tính mạng, cái miệng của Tả Nguyệt Sinh liền không ngừng lại được.
"Cừu đại thiếu gia, ngài bị làm sao vậy? Mọi khi đâu thấy ngài tích cực như vậy?"
Cừu Bạc Đăng đan hai tay gối sau gáy, lười nhác đi theo. Thái Nhất Kiếm bị y dùng xong liền vứt, uất ức tự mình lơ lửng giữa không trung, thỉnh thoảng lại bực tức húc vào khuỷu tay Cừu Bạc Đăng. Lục Tịnh lần đầu tiên nhìn thấy loại kiếm tự mình "đi bộ" như vậy, tò mò nhìn.
"Mọi khi cái gì?" Nghe lời Tả Nguyệt Sinh, Cừu Bạc Đăng mỉm cười, giương mắt: "Chẳng phải bản thiếu gia xưa nay vẫn luôn xinh đẹp tốt bụng hay sao?"
"..."