Nói xong, Cừu Bạc Đăng dừng lại, nhìn Tả Nguyệt Sinh và Lục Tịnh đã bị chấn trụ, lấy làm lạ mà hỏi: "Các ngươi ngây ra đó làm gì?"
"Vỗ tay đi chứ!"
Tả Nguyệt Sinh, Lục Tịnh: ...
Tí xíu khâm phục vừa dâng lên, thoáng chốc tan nát!
"Khoan đã!" Tả Nguyệt Sinh phản ứng nhanh nhạy: "Vậy phải leo lên Thần Phù để tìm sao?"
"Bằng không thì sao?" Cừu Bạc Đăng thân thiết hỏi: "Ngươi định nhảy nhót dưới gốc cây, la lớn, cầu xin nó bay xuống trả ngọc cho Lục huynh à? Cũng được."
"Ta có thể gọi, nó có thể xuống không? Không phải..." Tả Nguyệt Sinh rút lại lời nói: "Vấn đề là, các ngươi leo cây sẽ bị cả thành đuổi gϊếŧ đó!"
"Không phải các ngươi." Cừu Bạc Đăng sửa lại: "Là chúng ta."
"Cừu đại thiếu gia! Gia! Gia thân yêu! Người Phù Thành thật sự không cho phép leo lên Thần Phù đâu, họ cho rằng đây là đại bất kính." Cái trán của Tả Nguyệt Sinh đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
"Chờ chút." Cừu Bạc Đăng ngắt lời hắn: "Không đúng. Từ khi nào Thần Phù không thể trèo nữa? Sao ta nhớ lúc xem Nam Du Tạp Ký, Thu Minh Tử nói hắn đến Phù Thành, thấy cảnh "Trẻ thơ nô đùa, từng tốp ba năm. Trên ngọn dưới gốc, đèn l*иg giăng khắp. Người và cây hòa chung niềm vui." cơ mà?"
Tả Nguyệt Sinh thoáng sững người: "Nam Du Tạp Ký? Là cái quyển sách vừa thối vừa dài mà tổ gia gia ta đã viết ra đó hả? Ngươi xem rồi?"
"Tổ gia gia ngươi viết á?" Cừu Bạc Đăng hứng thú hẳn lên: "Vậy ba quyển còn lại đâu? Quyển cuối cùng chẳng phải nói ít hôm nữa sẽ khắc xong sao? Đã khắc chưa?"
"Khắc cái đầu ấy! Nam Du Ký khắc hai triệu bản, bán chưa đến một ngàn quyển, làm tổ nãi nãi ta tức đến nửa chết nửa sống, mắng ông ấy là đồ phá gia chi tử chỉ biết làm ăn thua lỗ, một mồi lửa đốt sạch ba bộ còn lại rồi."
"Khoan đã!" Lục Tịnh cố gắng kéo hai con người đã đi xa quá trở về: "Chẳng phải chúng ta đang nói chuyện Thần Phù sao?"
"À à à..." Tả Nguyệt Sinh hoàn hồn: "Được trèo lên Thần Phù là chuyện xưa lắm rồi! Từ ba trăm năm trước, lão thành chủ cảm thấy bọn trẻ con cả ngày cứ trèo lên nhảy xuống thần thụ thì còn ra thể thống gì, bèn không cho trèo nữa. Lâu dần, cũng giống như việc không được chặt phá Phù Mộc, trở thành điều cấm kỵ của Phù Thành."
"Thần Phù có biết hóa ra nó có "thể thống" đến vậy không?" Cừu Bạc Đăng hỏi.
"Tên béo chết tiệt, đừng có nói những thứ vớ vẩn, ngươi muốn rút lui phải không?" Lục Tịnh âm u hỏi: "Ta nói cho ngươi biết, không có cửa đâu! Hôm nay nếu không tìm được Âm Dương Bội, ngươi cứ liệu hồn mà làm cớt chim đi!"