Chương 15: Cừu Bạc Đăng xinh đẹp tốt bụng

Lục Thập Nhất Lang vẫn chưa bị ai ngoài huynh trưởng nhà mình buông lời tàn độc, tiếng khóc tạm thời nghẹn lại ở cuống họng, nhả ra không được, nuốt vào cũng chẳng xong.

"Ngươi đừng khóc nữa!" Tả Nguyệt Sinh khuyên nhủ: "Tên này thật sự sẽ đánh ngươi đó, y trước nay đều có chút..."

Lục Tịnh lau mặt, đứng dậy đạp tên béo một cái.

Tả Nguyệt Sinh tru lên một tiếng: "Đánh ngươi là y chứ đâu phải ta!"

"Lão tử! Không! Khóc!" Lục Tịnh nghiến răng nghiến lợi: "Gió! Chưa từng thấy gió thổi cay mắt sao?"

"Gió lớn ghê, đến một chiếc lá cũng chẳng thổi bay nổi." Cừu Bạc Đăng cười khẩy.

Tả Nguyệt Sinh bị trói thành một cái kén tằm rắn chắc, lần đầu tiên phát hiện ra Cừu đại thiếu gia chó ngáp phải ruồi, không nhịn được mà hự hự, lại thấy Lục Tịnh giơ chân, vội vàng kêu to: "Khoan đã! Mấy cọng lông chim đó ta không vứt! Thả ta ra! Ta với các ngươi cùng nhau tìm!"

Cừu Bạc Đăng vẫn còn ghim "mối thù một nén hương", thấy Lục Tịnh lăn qua lộn lại tấm lưới vàng, không quên dặn dò: "Trước thả hai cánh tay ra để hắn cầm đồ là được."

"Chính là như vậy đó."

Tả Nguyệt Sinh mặt mũi lem luốc thò đầu và hai cánh tay ra, lục lọi trong túi hạt cải hết nửa ngày, cuối cùng móc ra một chiếc hộp dài, sau khi mở ra thì thấy bên trong đặt mấy cọng lông chim màu xám.

Thì ra hôm đó, Tả Nguyệt Sinh "mua" được Âm Dương Bội của Lục Tịnh xong, cảm thấy lần này lời to, đi nửa đường đã không kìm được móc ra ngắm nghía. Mải mê cúi đầu, đến khi nghe thấy tiếng gió thì đã bị một cánh chim vỗ cho choáng váng. Bị người cướp ít ra còn có thể hỏi thăm một chút, tìm cơ hội báo thù, bị chim cướp thì thua.

Ai biết con chim kia vừa quay đầu đã cao chạy xa bay đến nơi nào.

"Thật sự vẫn còn giữ kỹ thế này sao?" Cừu Bạc Đăng ngồi xổm xuống, nhón lấy cọng dài nhất.

"Ta vẫn luôn tìm mà?" Tả Nguyệt Sinh lầm bầm.

Hắn đã từng cho Lâu Giang xem qua thứ này, kết quả Lâu Giang bực bội mắng một trận, nói Sơn Hải Các thu nhận thiên tài địa bảo kỳ trân dị khí, chứ không phải đồ bỏ ven đường, đừng có nhặt mấy cọng lông gà lông vịt mà mơ lừa tiền.

Nhắc mới nhớ, tên khốn Lâu Giang đó chạy đi đâu rồi nhỉ?

Cừu Bạc Đăng giơ cọng lông chim màu xám lên đối diện ánh sáng, quơ qua quơ lại.

Cán lông rất dài, chiều dài toàn bộ lông chim ước chừng gấp ba lần bắp tay nhỏ, hẳn là lông bay cánh sơ cấp. Từ độ dài mà xem, tuyệt đối là loài mãnh cầm, chả trách có thể một cánh vỗ Tả Nguyệt Sinh nằm bẹp dí.