Tô Cẩm Mộc là mỹ nhân độc ác – sau một tai nạn bất ngờ liền tỉnh lại, phát hiện người hầu mình từng tùy ý sỉ nhục hóa ra lại là vai chính Lệ Tân đang ẩn mình mai danh. Kết cục của cậu là bị báo thù gấ …
Tô Cẩm Mộc là mỹ nhân độc ác – sau một tai nạn bất ngờ liền tỉnh lại, phát hiện người hầu mình từng tùy ý sỉ nhục hóa ra lại là vai chính Lệ Tân đang ẩn mình mai danh. Kết cục của cậu là bị báo thù gấp trăm lần, đến mức đông chết giữa hồ băng.
Lúc hồn quay về thân xác trong truyện, ngoài cửa sổ mưa to như trút nước, Lệ Tân đang nửa quỳ trong hoa viên, ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía cậu thiếu niên bên khung cửa sổ bằng ánh mắt tàn nhẫn như dã thú.
Tô Cẩm Mộc: “...”
Cậu từng bắt nạt vai chính sao? Đúng vậy, là thật sự bắt nạt. Nhưng biết làm sao bây giờ?
Phản diện thì phải làm cho tới, đã lỡ làm liền sảng khoái mà chạy trốn cho xong!
Tô Cẩm Mộc nhàn nhã đặt chân lên eo bụng của Lệ Tân, nụ cười dịu nhẹ: "Chân tê quá, xoa chân cho tôi đi."
Lệ Tân co cặp chân dài lại, quần đen căng chặt, hai đầu gối tách ra, ngồi quỳ gối vô cùng gợi cảm. Anh dùng đầu ngón tay thô ráp nắm lấy mắt cá chân của thiếu niên, mỉm cười ngẩng đầu nhìn người phía trên:
“Tiểu thiếu gia, nếu tôi xoa giỏi, có thể thưởng tôi một chén nước không?”
“Được thôi.” Tô Cẩm Mộc cong môi, khoái chí khi ức hϊếp người khác.
Nhưng rồi cậu phát hiện, Lệ Tân lại đổ nước lên tay mình, ánh mắt nóng bỏng, môi đỏ rực như say mê, cúi đầu hôn nhẹ lên tay cậu:
“Tiểu thiếu gia..."
Thơm quá, ngọt thật.
Tô Cẩm Mộc: “???”
Anh có bị bệnh biếи ŧɦái không đấy?
Mãi sau này, Tô Cẩm Mộc mới biết, Lệ Tân mắc chứng biếng ăn nghiêm trọng, không thể ăn uống được gì, chỉ si mê mùi hương cơ thể cậu như thể nghiện pheromone.
Khi bị Tô Cẩm Mộc túm cằm ép ngẩng đầu, Lệ Tân chẳng những không tức giận hay chịu nhục, ngược lại còn mê mẩn dán sát vào, thậm chí còn sưu tầm quần áo, mũ, mồ hôi, máu và nước mắt của cậu để trích tinh chất giữ lại dùng dần.
Tô Cẩm Mộc: “...” Biếи ŧɦái có hơi quá đà rồi đấy.
Nhưng mà thôi, cũng chẳng sao.
Sau khi đã chơi đủ, Tô Cẩm Mộc đốt sạch nhà kính trồng hoa, nửa đêm trốn chạy biệt tích.
Không ngờ một năm sau...
Trong căn phòng tràn ngập khí tức u ám.
Tô Cẩm Mộc bị Lệ Tân ôm ngồi lên đùi, mắt bị che lại, hơi thở hỗn loạn, cả người dựa vào vai anh.
Lệ Tân cúi đầu hôn nhẹ lên tai cậu, thìa đặt bên môi, giọng nói mỉa mai:
“Tiểu thiếu gia nói đi là đi, chẳng lẽ là chơi chán tôi rồi?”
“...” Trước mắt Tô Cẩm Mộc tối sầm, không kìm được rùng mình nhẹ, đuôi mắt đỏ hoe:
“Anh... anh không còn là người hầu của tôi nữa, tránh ra ưm ưʍ...”
“Suỵt.”
Đút thìa vào miệng đối phương, Lệ Tân làm như không nghe thấy gì, xoa xoa cái bụng đã no của cậu, ánh mắt mê đắm:
“Nhất định là tôi hầu hạ chưa đủ nhiều, mới khiến thiếu gia chán tôi.”
Ánh mắt Lệ Tân vừa nóng bỏng vừa điên cuồng:
“Yên tâm, đêm nay thì không đâu.”
[Tình hình này là chết chắc rồi!]
Tẩy trắng thất bại, không cứu vớt, mỹ nhân thụ ác độc ưa bắt nạt, có sở thích thao túng.
Công mắc chứng biếng ăn, u ám, chỉ mê hương vị của thụ, đến mức bị dụ dỗ đến không tìm được phương hướng.
Tầm nhìn nhân vật chính: Tô Cẩm Mộc chủ động, Lệ Tân bị động.
Chủ đề phụ: Tẩy trắng thất bại, bản chất lộ rõ.
Một câu tóm tắt: Tôi bóp cằm anh ta, anh ta lại nói tôi thơm quá.
Thông điệp: Nhìn người không thể chỉ nhìn vẻ ngoài, đừng để vẻ ngoài che mắt bạn.
Tiếp đi ạ