Chương 22: Chủ nhân tiệc tối

Ở đây có một bệ cao màu hồng nhạt đã bày biện sẵn đầy món ăn bốc hơi nghi ngút.

Một giờ chiều theo thời gian thế giới quái vật, nhà hàng chính thức mở cửa. Cánh cửa ban đầu không một bóng người giờ đây chật kín thực khách.

Chúng có diện mạo quái dị, nửa thân trên giống ốc sên, nửa thân dưới lại là gỗ khô. Những xúc tu rậm rạp trên đầu chúng đung đưa trong không khí, con mắt ở giữa chớp không ngừng.

Không cần người tiếp đãi, những thực khách này đổ xô về phía mấy chiếc ghế đỏ tươi, mấy cái xúc tu không ngừng vươn dài ra thăm dò. Lý Phương Phương đang cúi đầu thì nhìn thấy một cái xúc tu chạm với mình, hai chân mềm nhũn suýt ngã, may mà Đàm Hiểu Đồng kịp thời đỡ cô.

"Bình tĩnh đi. Bây giờ cô đang là nhân viên, để lộ bản thân sợ hãi sẽ khiến chúng nghi ngờ."

"Vâng... Tôi biết rồi."

Lý Phương Phương nắm chặt tay, cố nén cảm giác sợ hãi rồi cùng Bạch Nhạc hợp tác bắt đầu dọn đồ ăn.

Quý Ninh bưng món ăn tím đen đặt lên bàn, không quan tâm đến những cái xúc tu của thực khách mà chỉ chăm chú quan sát mặt bàn.

Khoảnh khắc đĩa được đặt lên, mặt bàn mềm mại ấy gợn sóng, chất lỏng do mặt bàn tiết ra hòa tan chiếc đĩa, sau đó bao bọc lấy thức ăn.

Thực khách vươn xúc tu chọc vào bàn, chốc lát đã hấp thu món ăn.

Thứ dính nhớp kia là gì vậy?

Chàng trai tóc bạc nhớ lại cảm giác khi chạm vào trước đó, khẽ nhíu mày, tầm mắt quét qua nửa thân dưới của các thực khách. Tứ chi bằng gỗ khô cứng đờ, vừa chạm vào đã vỡ vụn, nhưng sau khi hút đồ ăn chúng dường như trở nên no đủ và căng tràn nhựa sống hơn nhiều.

Ngay khi cậu đang suy tư, một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Quý Ninh nghiêng người nhìn sang thì thấy Lan Nguyệt vốn phụ trách dọn đồ ăn đang quỳ rạp trên mặt đất, bên cạnh là chiếc đĩa vỡ nát và thức ăn vương vãi khắp nơi.

Một vị thực khách đứng cạnh bàn, con mắt nhìn chằm chằm người phụ nữ trên mặt đất, đỉnh đầu xúc tu ánh lên màu đỏ. Thân gỗ khô của nó đè lên bụng Lan Nguyệt, xúc tu trên đầu đâm xuyên qua cánh tay cô.

Máu đỏ tươi bắn tung tóe. Cô sợ hãi đến mức run rẩy không ngừn, van xin nhìn về phía Hồ Mục Tam, môi hé mở nhưng không thể nói thành lời.

"Cứu... tôi, làm ơn... cứu... tôi."

Cô quỳ rạp trên mặt đất, ngón tay bám chặt sàn nhà muốn rời khỏi nơi này. Hồ Mục Tam cách đó không xa, không vui mà mắng ra tiếng.

"Mẹ nó, ngu xuẩn!"

Nghe tiếng mắng, bàn tay cô gái khựng lại một chút. Nét mặt cô hiện lên sự tuyệt vọng.

Bên cạnh, các thực khách vẫn cắm cúi ăn uống, hoàn toàn không quan tâm đến tình hình bên này.

Lúc này, một xúc tu dò xét lại, cuốn lấy mắt cá chân Quý Ninh.

Cảm giác dính nhớp lạnh lẽo ập đến, cậu khẽ nheo mắt nhìn nó. Trong mắt con thực khách vừa tấn công Lan Nguyệt tràn đầy tham lam và khao khát, cất giọng the thé khó nghe: "Mi cũng là của ta."

Nói xong, cái xúc tu cuốn lấy cổ chân Quý Ninh, theo ống quần bò lên phía trên.

Toàn thân Quý Ninh phủ đầy sát khí, nâng chân còn lại giẫm mạnh lên xúc tu, nghiền vài vòng trên mặt đất. Sau đó cậu rút ra con dao cắt gọt vừa lấy từ nhà bếp, cổ tay dùng lực mà ấn mũi dao đâm vào xúc tu.

Vừa tiếp xúc đến lớp ngoài liền xoay thân dao khiến toàn bộ mặt sắc cạnh va chạm với nó.

Rắc!

Dưới tay dao sắc sảo và điêu luyện của cậu, chiếc xúc tu co giãn kia bị cắt phăng một cách gọn gàng. Xúc tu rơi xuống đất nhúc nhích hai cái rồi nằm im. Nỗi đau khiến nó muốn gào thét, nhưng tiếng kêu như mắc kẹt, run rẩy mà không thoát ra nổi.

Nó không kịp phản ứng, bởi thanh niên kia đã ở ngay trước mặt tự lúc nào. Bàn tay lạnh ngắt siết lấy đám xúc tu, từng động tác chậm rãi mà dứt khoát như đang thắt dây trói lên con mồi đã bất lực.

Nhìn kiệt tác trước mắt, cậu mỉm cười nhìn thực khách. Tay lia mũi dao sắc bén qua những xúc tu mềm mại của nó từng chút một. Quý Ninh hơi cúi người, giọng nói nho nhã lịch thiệp:

"Thưa ngài, xin hãy yên tĩnh dùng bữa và đừng làm ồn đến các vị khách khác, chân thành cảm ơn ngài."

!!!

[A... Tuy hơi biếи ŧɦái, nhưng mà tôi rất thích hí hí hí!]

[Quý Ninh thật sự là người chơi mới vừa vượt ải hả? Ổng bá quá vậy!]

[Kỹ năng này, biểu cảm này, nói cậu ta là kẻ gϊếŧ người tôi cũng tin, hú hú Quý thần quá đẹp trai!]

Lan Nguyệt ngừng khóc. Cô quỳ rạp dưới đất, ngẩng đầu nhìn về phía chàng trai có mái tóc bạc ánh lên dưới ánh sáng.

Mái tóc trắng cùng dung mạo tinh xảo như khắc từ băng ngọc, tựa một vị thần lạc bước xuống trần gian, khiến lòng cô bỗng dâng lên sóng lớn.

Còn con thực khách bị đe dọa, nước mắt màu tím rơi lã chã. Con mắt độc nhãn tràn ngập sự hoang mang và sợ hãi. Đỉnh xúc tu không ngừng ánh lên màu đen.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, nó dùng giọng nói còn nhỏ hơn cả gà con trả lời: "Hụ hụ, ta biết... biết rồi mà..."

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều im lặng.