[Đạo cụ đã sử dụng, đang kiến tạo lại thế giới.]
Từ khoảnh khắc nhiệm vụ được công bố, Quý Ninh đã tự hỏi tại sao nhiệm vụ ở thế giới cấp S chỉ là đưa đứa bé đến Noc Satellite. Nghe thì vô cùng đơn giản nhưng tỉ lệ thông quan lại thấp đến đáng sợ.
Giờ nghĩ kĩ, cái khó duy nhất gây ra tỉ lệ thấp đó là làm thế nào để sống sót mà không kích hoạt điều kiện tử vong trước khi đến đích.
Tất thảy đều chỉ ra rằng phải tuân thủ quy tắc đoàn tàu, cư xử văn minh khi tham gia chuyến đi.
Một khi đã sắm vai nhân vật tốt thì cần tuân thủ quy tắc đoàn tàu, cư xử văn minh khi tham gia chuyến đi. Đây chắc chắn là điều mà đa số người chơi nghĩ đến nhiều nhất khi bước vào thế giới này.
Thế nhưng, quy tắc là gì? Làm thế nào mới được coi là văn minh? Những thông tin về điều này đều quá ít ỏi.
Hơn nữa, khi vi phạm quy tắc, cái chết cũng không xảy ra ngay lập tức.
Vì vậy, việc vi phạm quy tắc tương đương với tử vong cũng không đúng.
Hơn nữa, vì thông tin không đầy đủ và các quy tắc của đoàn tàu cũng không quá rõ ràng, ai có thể đảm bảo mình đã nắm hết tất cả?
Bản thân điều này đã là một mệnh đề sai lầm, ngay từ đầu đã đưa ra những điều kiện sai lệch và giả dối để đánh lừa Quý Ninh.
Nếu không phải sự kiện ở WC lôi được chàng trai đeo kính ra, có lẽ cậu sẽ còn phải tốn thêm một chút thời gian nữa mới có thể hoàn toàn nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Khi nhìn thấy video phát sóng trực tiếp bên trong toa xe, Quý Ninh liền có một suy đoán. Có lẽ, điều kiện tử vong thật sự có liên quan đến buổi phát sóng trực tiếp trên điện thoại, thứ mà đã bắt đầu ngay từ khi cậu lên tàu.
Cậu cố ý mặc kệ con trai rời đi khiến tên tóc vàng nảy sinh lòng tham tài. Sau đó, cậu dùng thái độ bất cần để khơi gợi sự bất mãn của những hành khách xung quanh. Tất cả những điều này, đúng như cậu dự liệu, không kích hoạt cái chết.
Mãi đến khi các cư dân mạng bắt đầu chửi rủa, những bóng đen quái vật mới xuất hiện.
Đoàn tàu, điện thoại, hành khách và cả trẻ con - những yếu tố này tạo nên một bối cảnh vô cùng sống động mà cũng hết sức phức tạp, dễ dàng xảy ra mâu thuẫn.
Chỉ cần một chút bất mãn cũng sẽ gây ra xung đột, thậm chí còn bị cư dân mạng ném đá.
Hay có lẽ, những cư dân mạng đó chính là những bóng đen quái vật xuất hiện sau mỗi tiếng chuông?
Quý Ninh cười nhạo: "Từ khi nào mà lũ quái vật cũng để ý mấy chuyện này thế?"
[Thế giới đã khởi động lại.]
"Sắp tới ga Lạc Tỉnh, có cướp bóc qua lại, xin... mọi người hãy... rè... hãy... hãy trông chừng trẻ nhỏ, chú ý an toàn bản thân!"
"Nếu có phát hiện có thể báo cho nhân viên bảo vệ..."
Tiếng thông báo trong xe vang lên, Quý Ninh lại mở mắt, thần sắc bình thản.
Thật ra, cách thông quan thế giới này ngay từ đầu nhiệm vụ đã đưa ra gợi ý.
Cậu nắm tay đứa bé tóc bạc đi về phía toa xe có WC.
"Cục cưng ngoan, lát nữa ba sẽ đến đón con."
Cậu nở nụ cười hòa ái, dùng sự mạnh mẽ không thể từ chối mà đưa đứa bé vào WC bên phải và khóa trái cửa.
Sau đó, ngay khoảnh khắc mở cửa nhà vệ sinh bên trái, Quý Ninh dùng chân đá một cái. Cánh cửa xuyên qua làm kẻ đứng sau cửa bị choáng váng nửa người.
Cậu vươn tay gõ lên cổ đối phương, tên cướp còn chưa kịp nói lời thoại đã hôn mê bất tỉnh ngay trong WC.
Quý Ninh tháo mặt nạ đen ra tự mình đeo vào, giấu mái tóc bạc dưới vành mũ. Trong tay cậu cầm khẩu súng vừa cướp được, bước ra toa xe hành khách.
Cậu hạ giọng, dùng âm thanh khàn khàn nói: "Cướp, giao hết điện thoại của các người ra đây."
Tên tóc vàng đứng ở cửa sững sờ.
Vãi lờ, đùa nhau à, mày cứ thế này đi ra không sợ gì hả? Không cho nhau một chút tín hiệu nào sao?
Chàng trai đeo kính bên cạnh như phát hiện ra bí mật động trời, vội vàng co rúm người lại, giấu điện thoại lên ghế ngồi với ý đồ quay lén.
Đùng!
Chỉ có tiếng điện thoại vỡ vụn trong không gian yên ắng, sắc mặt chàng trai đeo kính lập tức tái mét.
"Tao nói, giao hết điện thoại của tụi mày ra đây."
Giọng Quý Ninh mang theo sự tàn nhẫn và sát khí, khiến mọi người run rẩy. Họ vội vàng tranh nhau lấy điện thoại ra nộp.
Trong khi đó, gã béo và tên tóc vàng dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, định đứng dậy giúp đồng bọn thu điện thoại lại.
Lại một viên đạn găm xuống sàn nhà.
"Tất cả mọi người! Cả tụi bây luôn đấy!"
Quý Ninh khẽ nhướng mày.
Tên tóc vàng: "?"
Gã béo: "?"
Đệt mẹ! Thằng nhóc này dám phản bội! Nó muốn nuốt trọn một mình!
Chúng ấm ức nhìn về phía Quý Ninh, nhưng cũng chỉ có thể thành thật giao nộp điện thoại.
Mười phút sau, chiếc cặp sách đầy điện thoại bị ném bừa xuống đất. Quý Ninh nửa dựa vào tường, khẩu súng lục trên tay được xoay nhẹ nhàng.
Một đám hành khách co rúm trong góc run bần bật, hận không thể tìm một kẽ đất để chui vào, không muốn bị ai chú ý.
Từ đó về sau, hành trình trở nên yên tĩnh và ổn định lạ thường.
[Tàu sắp đến ga Noc Satellite, xin quý khách có nhu cầu xuống tàu chuẩn bị sẵn sàng. Vui lòng không chen lấn xô đẩy.]
Mãi đến khi nghe tiếng thông báo, Quý Ninh mới khẽ ngước mắt, mang theo tất cả điện thoại chậm rãi lùi về toa xe phòng vệ sinh.
Cậu đeo mặt nạ đen và khẩu súng lục lên người tên cướp đang hôn mê, xoay người bật nút báo động khẩn cấp rồi thản nhiên chỉnh lại cổ áo trước gương.
Đứa bé tóc bạc kéo kéo vạt áo cậu.
"Ba ơi?"
"Đến ga rồi, chúng ta nên xuống xe thôi."
Trên mặt thanh niên vẫn là nụ cười hòa ái đó như thể không có chuyện gì xảy ra.
Cửa đoàn tàu, một giọng nói trầm ấm và đầy chính khí vang lên.
"Tên cướp ở đâu?"
Những nhân viên bảo vệ nghiêm nghị và cẩn trọng, một tay giơ tấm chắn, một tay cầm súng, chậm rãi mở cửa.
Hành khách như thấy được cứu tinh, liên tục chỉ về phía nhà vệ sinh.
"Bên trong! Bên trong!"
"Hắn cướp điện thoại của chúng tôi!"
Cùng lúc đó, tên cướp vừa mới tỉnh lại sau khi bị đánh bất tỉnh một cách khó hiểu, trong lòng vốn đã có bực bội. Gã cầm khẩu súng trong tay đá văng cửa phòng vệ sinh rồi vọt ra.
"Tao là cướp đây! Mau giao hết tiền ra!"
Nhưng giây tiếp theo, nhóm nhân viên bảo vệ mặc đồng phục đã xông vào.
"Giơ tay lên, không được nhúc nhích!"
Khuôn mặt đắc ý của tên cướp bỗng nghệt ra.
Đạ mú, tao còn chưa bắt đầu sao đã kết thúc rồi?
Lúc này, gã mới phát hiện bên chân mình có thêm một túi đầy điện thoại, ý nghĩa không rõ.
Tên cướp: "...Hả?"
Quý Ninh ôm đứa bé được nhân viên bảo vệ hộ tống đi ra ngoài.
Khoảnh khắc xuống xe, cậu khẽ cong môi mỏng với tên tóc vàng và gã béo.
"Thưa các anh bảo vệ, tôi xin báo cáo, bọn họ cùng nhóm cướp là một bọn."
[Chúc mừng người chơi phát hiện nhân vật ẩn: tên cướp.]
[Chúc mừng người chơi tố cáo thành công! Nhiệm vụ ẩn đã hoàn thành!]
[Đoàn tàu đã đến ga Noc Satellite, chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ thông quan!]
[Độ thăm dò hiện tại là 100%, chúc mừng người chơi đạt được tiến độ thông quan hoàn hảo!]
Liên tiếp vài tiếng nhắc nhở vang lên, thế giới xung quanh Quý Ninh bắt đầu trở nên mờ ảo, mơ hồ. Bóng dáng thanh niên tóc bạc dần biến mất trong sương mù, để lại đứa bé đứng yên tại chỗ.
Cậu bé nhìn hướng Quý Ninh biến mất, buồn bã rũ mặt, đôi môi nhỏ mím lại.
"Mẹ ơi, lần này con vẫn không giữ được ba..."