[Ký chủ đã tử vong.]
[Ký chủ đã tử vong.]
[Ký chủ đã tử vong.]
[Đang thiết lập lại thế giới.]
Quý Ninh đứng trên không gian hư vô, rũ mi mắt, giữa hàng mày lộ chút lạnh nhạt.
Cậu đã đoán sai.
Gϊếŧ người sẽ không kích hoạt điều kiện tử vong, cho dù việc đó có làm tất cả mọi người có hài lòng hay không.
Chỉ riêng việc sau khi cậu gϊếŧ tên tóc vàng mà cái chết không lập tức kích hoạt thì điều kiện làm tất cả mọi người hài lòng rõ ràng không còn đúng.
Thế nên điều kiện tử vong thực sự là gì?
Chàng trai đeo kính vừa xuất hiện có vai trò như thế nào?
Chẳng lẽ hắn mới là nguyên nhân kích hoạt điều kiện tử vong?
Nhưng nếu nói lần này cậu chết vì hắn ta nhìn thấy người chết mà hoảng sợ thì mấy lần trước lại vì sao? Rõ ràng không dính dáng chút nào đến tên đó.
Quý Ninh khẽ mím môi, xem xét lại mọi chuyện vừa rồi.
Điện thoại, ánh sáng cùng tiếng chuông hẳn là mấu chốt kích hoạt cái chết.
Nhưng tác dụng của điện thoại là gì?
Chụp ảnh?
Quay video?
Không đúng, là phát sóng trực tiếp!
Hành động và lời nói của tên đeo kính đã gián tiếp xác nhận hắn đang phát sóng trực tiếp. Vậy thì có thể giải thích được sự xuất hiện của ánh sáng và tiếng chuông đều có thể tương ứng với hành vi trước đó.
Lúc đó, đeo kính đã lén lút phát sóng trực tiếp trong quá trình cậu nói chuyện với gã béo, và việc hắn hoảng loạn giấu tay ra sau cũng là để giấu điện thoại.
Trong điện thoại, liệu có còn cất giấu bí mật gì không?
Trong lòng Quý Ninh có một phỏng đoán, hàng mày nhíu chặt của cậu cũng từ từ giãn ra.
Đeo kính vẫn còn là một ẩn số, vậy tên tóc vàng thì sao?
Người thứ chín xuất hiện trong WC bị gã gọi là lão tam. Vậy thì gã là lão nhị hay lão đại? Người còn lại là ai? Có phải là tên béo không?
Vừa hay bọn chúng quen biết nhau mà số người cũng khớp.
Cậu khoanh tay, hơi ngước mắt.
Trên đoàn tàu, có những tên cướp trà trộn vào. Cả ba người đều cùng một băng nhóm.
Suy nghĩ này vừa lóe lên, tiếng hệ thống lạnh băng lập tức vang vọng.
[Chúc mừng người chơi phát hiện nhân vật ẩn: tên cướp. Xin hãy kịp thời thông báo cho nhân viên bảo vệ, chú ý an toàn bản thân!]
Cùng lúc đó, quá trình tái thiết lập thế giới hoàn thành, Quý Ninh quay về toa tàu cũ nát.
Lần này cậu cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, bật màn hình lên. Trên điện thoại không có phần mềm nào khác, hoàn toàn trống rỗng, chỉ có một biểu tượng ứng dụng kỳ lạ.
Hai bánh răng xanh thẫm l*иg vào nhau tạo thành hình số 8, chính giữa là một kim đồng hồ dài đang không ngừng xoay tròn.
Đây là phần mềm gì vậy?
Khi mở ứng dụng, ánh mắt Quý Ninh hơi dao động.
Tiếng chuông mà cậu đã nghe trước đó, chính là tiếng chuông xuất hiện trước mỗi lần cậu tử vong...
Trong video, có người đeo nơ, tay cầm micro đang hùng hồn phát biểu.
[Để trở thành một cha mẹ tốt, bạn phải làm được những điều sau:
1. Có thể đánh mắng, chỉ trích nhưng không thể làm tổn thương con;
2. Có thể nhìn trộm, giám sát nhưng không thể xâm phạm quyền riêng tư của con;
3. Có thể để con đói, con khát nhưng không thể gϊếŧ con...]
Làm cha mẹ thật khó.
Quý Ninh không cảm xúc vuốt màn hình bỏ qua video, nhưng vừa nhìn thấy đoạn video kế tiếp thì khựng lại.
[Chào mừng đến với phòng livestream siêu hót hòn họt đây!]
Phía trên phòng livestream hiện lên dòng chữ chào mừng: "Chào mừng tân binh đến với phòng livestream siêu hot!"
Trong buổi phát sóng trực tiếp là một toa xe quen thuộc, hình ảnh hơi rung lắc. Người quay phim dường như ngồi ở phía cuối, thu trọn mọi thứ trong xe vào tầm mắt. Quý Ninh khẽ nheo mắt, những ngón tay thon dài dừng trên màn hình, gõ ra mấy chữ.
[Chủ phòng livestream đang phát cái gì thế?]
Chủ livestream nhìn dòng bình luận bay qua, cười hiểu ý, chậm rãi giải thích: "Đương nhiên là những gì mọi người yêu thích nhất rồi!"
Yêu thích nhất?
Quý Ninh xoay người nhìn quanh một vòng. Toa xe này có thứ gì là thứ mà họ yêu thích?
Chẳng lẽ là...
Ra là thế.
Liên tưởng đến những chuyện trước đó, Quý Ninh dường như nghĩ ra điều gì, khóe miệng khẽ cong lên, tay dừng trên vai đứa bé tóc bạc.
Đứa bé chớp đôi mắt to tròn, đầy vẻ nghi hoặc: "Ba ơi, có chuyện gì vậy ạ?"
Chàng trai trẻ mỉm cười: "Chẳng phải con muốn đi tìm mẹ sao? Mẹ con ở trong WC, đi tìm mẹ đi."
Vừa dứt lời, mắt đứa bé lập tức sáng bừng.
"Thật sao ạ? Tuyệt quá! Con muốn đi tìm mẹ!"
Cậu bé hưng phấn nhảy xuống ghế, chạy về phía sau. Nhìn thấy đứa bé tóc bạc chạy thẳng về phía mình, tên tóc vàng dừng bước chân quay về chỗ ngồi, dịch người chặn lại.
Gã vươn tay xách cổ áo bé lên, buông một câu thô tục rồi mắng.
"Thằng oắt con, đυ.ng người rồi muốn chạy à?"
"Gọi cha mẹ mày ra đây, bồi thường!"
Quý Ninh cầm điện thoại đứng dậy, thản nhiên nói: "Không có tiền, không bồi thường."
Toa xe đang yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào.
"Cha mẹ kiểu gì vậy, không dạy được con đã đành, thái độ còn tệ thế."
"Đúng vậy đúng vậy, không dạy được thì đừng đẻ ra chứ!"
"Thằng bé này coi như hỏng rồi, chậc chậc chậc."
Quý Ninh không nói gì. Cậu dường như không quan tâm chút nào, chỉ cúi đầu nhìn điện thoại, cũng không đi đến bên cạnh đứa bé.
[Trời đất quỷ thần ơi, che mẹ kiểu quái gì thế! Cứ bỏ mặc con vậy sao?]
[+1 ghê tởm! Tôi ghét nhất cái thể loại cha mẹ mặc kệ con cái như vậy đó.]
[Thấy cái loại ngu người này là muốn chửi rồi!]
[Nó còn đang cắm mặt vào điện thoại nữa chứ, đệt, nếu là tôi thì chắc chắn sẽ dạy nó cách làm người!]
[Thằng đần! Biến đi chết đi!]
Từng dòng bình luận mang theo lửa giận và ác ý xuất hiện trong phòng livestream, số lượng người xem trong nháy mắt tăng vọt. Chàng trai đeo kính kích động lộ ra nửa người, hận không thể dí điện thoại vào mặt Quý Ninh.
Đúng lúc này, một dòng bình luận bay nhanh qua màn hình, tiếng chuông kỳ dị làm nhạc nền lại một lần nữa vang lên. Các nhân vật trên toa xe toàn bộ biến mất, chỉ còn lại thanh niên tóc bạc và vô số bóng đen quái vật.
Nhìn khung cảnh tối tăm và đỏ tươi, cậu khẽ mỉm cười.
"Đoán đúng rồi."
"Sử dụng đạo cụ."