Chương 5

Hóa ra đúng như lời ma ma ở Thưởng Xuân Lâu từng nhắc nhở: "Nam nhân trên giường là một kiểu, bước xuống giường lại là kiểu khác. Đừng tưởng khi ân ái họ yêu chiều âu yếm, lời ngon tiếng ngọt gì cũng là thật lòng với ngươi. Chẳng qua đều là kỹ xảo lừa bịp. Nam nhân trở mặt phụ bạc mới là bộ mặt thật."

"Cho nên, làm nghề này của chúng ta, kị nhất là sinh lòng yêu thương khách."

Trong lòng nàng tự nhẩm đi nhắc lại nhiều lần, tuy đã rời xa nơi lầu xanh, nhưng cũng hiểu nam nhân thế gian đều mau thay lòng đổi dạ tựa lật trang sách.

Hắn bỗng ngẩng đầu, ánh mắt như quét tới, khiến tim Minh Mị Nhi một lần nữa loạn nhịp.

Nàng vội vã xoay người úp mặt vào vách, không dám nhìn thêm.

Lẫn trong cơn mê man, nàng dần chìm vào giấc ngủ.

*

Lúc tỉnh lại, trời đã sáng.

Đầu tiên là tiếng cánh cửa "kẽo kẹt" khẽ vang, rồi tiếng bước chân dồn dập. Minh Mị Nhi còn lờ mờ gà gật, thì đã thấy Uông công công bưng một khay đi vào. Trên khay đặt một bát thuốc nước sẫm màu, bốc lên mùi cay đắng khó ngửi.

"Minh cô nương, mời dùng."

Nàng liếc nhìn bát thuốc đen đặc, lại bất giác nhìn sang giường lớn, nơi đó Cảnh Văn Đế đã rời đi tự lúc nào.

Rốt cuộc muốn làm gì nữa đây?

Chẳng lẽ xong việc liền bỏ nàng đi, còn muốn hạ độc hay sao?

"Cô nương, đây là thuốc tránh thai." Uông công công ôn tồn giải thích.

Nhịp thở của Minh Mị Nhi khựng lại một chút, rồi nàng lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh, nhanh nhẹn đón lấy bát thuốc uống cạn sạch trong một hơi.

"Đa tạ công công." Theo thói quen, nàng nhẹ nhàng nói cảm ơn.

Uông công công mắt cười thành một đường, hiền hòa nhắc: "Cô nương khách khí rồi. Người mới thị tẩm vào ngày thứ hai, theo quy củ đều phải đến Trung Cung yết kiến Hoàng Hậu Nương Nương."

Minh Mị Nhi lập tức vâng dạ.

Nàng chỉ cần làm đúng theo sắp đặt là được.

Uông công công giơ tay ra hiệu, lập tức một ma ma quản sự được điều từ Dịch Đình đến liền dẫn Minh Mị Nhi chuẩn bị y phục ra cửa.

Ngoài trời đêm qua vừa có trận tuyết nhỏ, bước chân giẫm trên nền đất phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt" càng khiến người ta buồn ngủ rũ rượi.

Thấy Minh Mị Nhi mắt nhắm mắt mở, ma ma quản sự tốt bụng nhắc nhở.

"Cô nương cố tỉnh táo lại một chút, chỉ nửa nén hương nữa là đến Phượng Nghi Cung rồi."

"Hoàng Hậu Nương Nương xuất thân quý tộc, khi còn xuân thì đã là tài nữ nổi danh kinh thành. Sau khi xuất giá về cung lại trở thành mẫu nghi thiên hạ, vô cùng coi trọng quy củ. Cô nương từng câu từng chữ, nhất cử nhất động đều phải giữ lễ nghi, lơ mơ thất thần thế này là rất thất lễ."