Chương 4

Lời nói lạnh lùng vừa dứt, cả người Minh Mị Nhi đang cuộn trong chăn đã bị hắn nhấc bổng lên, thẳng tay ném xuống giường.

Nàng lăn liền hai vòng.

Nhờ có lớp chăn bọc bên ngoài nên không đến mức đau đớn, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi khiến tim Minh Mị Nhi đập thình thịch.

Nàng ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt vô tình va chạm cùng ánh nhìn thăm thẳm như vực sâu lạnh lẽo. Sự hàn ý tỏa ra từ đôi con ngươi kia đủ làm người ta phải dè chừng e sợ.

Gương mặt hắn đường nét cương nghị, sống mũi cao thẳng, ngũ quan tuấn tú tuyệt mỹ, tựa như kiệt tác được bàn tay thợ mộc tài hoa gọt giũa. Hoàn toàn không chút gì giống dáng vẻ tiều tụy, hồn phách tiêu tan của người cận kề cái chết mà nàng từng tưởng tượng.

Chỉ là sắc da hắn do bệnh lâu ngày mà trắng bệch đến nhợt nhạt, đôi mày càng toát lên vẻ lạnh lẽo uy nghiêm khiến người bên cạnh chẳng dám nhìn lâu.

Minh Mị Nhi rụt rè rời khỏi vòng chăn, vội vàng quỳ sụp xuống tạ tội, không khí lạnh buốt phả vào làn da trần khiến gương mặt nàng nóng bừng ngượng ngùng.

Ánh mắt giễu cợt của nam nhân kia sắc lẹm hệt như lưỡi dao lăng trì.

Nhưng lúc này nàng đâu có tâm trí để quan tâm e ngại.

Nàng cúi đầu quỳ thấp, rụt vai nói: "Nô tỳ biết tội, xin Bệ Hạ trách phạt."

"Biết tội ư?"

"Vậy thì đứng đó đi."

Nét mặt hắn nhạt nhẽo lạnh như băng, không còn chút ôn hòa tựa như đêm qua trên giường.

Một lời nói ra tựa như một nhát dao, khiến lòng Minh Mị Nhi nhói lên, nhưng nàng chỉ biết cắn răng mà chịu đựng.

Nào ngờ, đã bảo đứng là đứng đến gần hai canh giờ.

Mỏi lưng đau gối, cơ bắp tê cứng cực kỳ khó chịu, cũng may năm xưa ở kĩ viện Thưởng Xuân Lâu nàng đã nếm trải không ít khổ sở mới có thể nhẫn nhịn gắng gượng.

Đã vất vả cả đêm lần đầu hầu hạ, lại phải đứng lâu như thế, thần trí nàng dần choáng váng.

Thậm chí nàng cảm thấy thân mình nghiêng ngả sắp không đứng vững nữa.

Chợt nghe một tiếng trầm mặc: "Qua nằm giường nhỏ bên cạnh đi, đừng chắn ánh sáng của trẫm."

"Nô tỳ tuân chỉ, tạ ơn Bệ Hạ." Sợ hắn thay đổi ý định, nàng khom người hành lễ, rồi lập tức ôm lấy thân thể cứng đờ của mình, rón rén leo lên chiếc giường nhỏ bên cạnh.

Dù gọi là giường nhỏ, nhưng đối với nàng đã quá dư dả.

Cơ thể mệt mỏi được thả lỏng, nàng trốn trong bóng tối mới dám lí nhí ngẩng đầu trộm nhìn.

Sự lạnh lùng nhàn nhạt của nam nhân, thái độ xa cách ấy hoàn toàn không còn chút cuồng nhiệt như khi ở trên giường.