Mụ tú bà cười hiểm độc: "Giờ ngươi có hận ta cũng mặc kệ, biết đâu về sau còn phải cảm ơn ta ấy chứ. Các vị quý nhân cần chính là những nữ tử thấp hèn tột cùng nên mới tìm đến Thưởng Xuân Lâu, nơi các loại kỹ nữ ngàn người cưỡi, vạn người đè."
"Kỹ nữ mà thôi."
Minh Mị Nhi giật mình tỉnh dậy bởi ác mộng, liền nghe thấy câu này.
Nàng tưởng vẫn đang mơ thấy mụ tú bà.
Mở mắt ra, lờ mờ trông thấy một ma ma đang gập lưng gần như sát đất, hai tay nâng tấm lụa trắng sáng, đứng bên giường vấn an bệ hạ.
"Bẩm bệ hạ, nô tỳ có cần theo quy củ trình lên cho Thái hậu, Hoàng hậu nương nương xem qua không?"
Minh Mị Nhi chỉ thấp thoáng thấy tấm lưng nam nhân vững chãi khẽ căng cứng, rồi nghe giọng nói lãnh đạm chẳng rõ hỉ nộ:
"Đã nói là kỹ nữ, ngươi còn muốn đem ra làm trẫm bẽ mặt sao?"
"Nô tỳ biết tội, xin bệ hạ thứ cho."
Ma ma run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống đất vang lên một tiếng "bộp" giòn, Minh Mị Nhi nhìn cũng thấy đau lây.
Thì ra, người gọi nàng là kỹ nữ, lại chính là hắn.
Minh Mị Nhi khẽ thu liễm cảm xúc, đôi hàng mi cong vυ"t run rẩy chẳng dừng, lặng lẽ kéo chăn che kín thân thể, quay mặt giả vờ ngủ.
Ma ma còn phải vì chuyện này mà chịu lỗi, nàng thân là kỹ nữ, càng chẳng dám chọc giận bệ hạ.
Không khí quanh Vĩnh Diên điện dường như ngưng đọng, vốn đã tĩnh mịch lại càng u ám nặng nề, người trong ngoài đều nín thở, sợ vô tình vạ lây.
Bệ hạ đăng cơ năm tám tuổi, thuở nhỏ nhu thuận, mãi đến mười tám tuổi lâm trọng bệnh, tính tình mới thêm cổ quái.
Bên cạnh bệnh tật triền miên ba năm gần đây, khí chất cũng thêm phần hung bạo.
Cứ ba ngày, tiền triều hay hậu cung lại có người chết bất đắc kỳ tử.
Nhưng bệ hạ vốn kính trọng quy củ, hạ nhân có lỗi cũng chẳng ai dám lớn tiếng van xin, nếu không sẽ chết càng thảm.
Nửa năm nay, trên mười tiểu thái giám, cung nữ nhỏ vì căng thẳng mà phát điên, bị lôi ra bãi hoang ném xác.
Trải qua một hồi lặng thinh.
Minh Mị Nhi đang nhắm mắt thì bất ngờ bị một bàn tay lớn siết lấy cổ tay nàng trong chăn, nàng thoáng run nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
Tiếp tục giả vờ như người chết.
"Tự mình đi lĩnh hai mươi trượng."
Câu nói lạnh lùng vừa cất, Minh Mị Nhi cũng kín đáo run lên. Nghe nói hình phạt đánh trượng trong cung là dùng ván gỗ lớn đóng gai đánh mạnh vào eo và mông, mỗi cái nện đều lột thịt rướm máu.
Hai mươi trượng lần này, ma ma có còn sống nổi không?
Nàng nghĩ ma ma sẽ kêu xin, nhưng chỉ nghe tiếng bà ấy sụp lạy tạ ơn, còn vội vã lĩnh phạt mà lui ra, tỏ vẻ cảm kích.
"Ngươi còn muốn giả vờ tới bao giờ?"