Chương 2

Tim Minh Mị Nhi đập loạn nhịp, chỉ biết bị động chịu đựng mọi càn rỡ của hắn.

Chừng một nén hương, du͙© vọиɠ bùng cháy đến cực điểm, Minh Mị Nhi bị nam nhân kéo ôm vào lòng, cắn lên xương quai xanh.

Cho đến khi men tình tản đi, cả hai thần hồn mới dần tỉnh lại khỏi hoan ái.

Bên ngoài, dường như có lệnh, bọn hạ nhân bắt đầu châm nến sáng rực bốn phía.

Lại có ma ma cùng mấy tiểu cung nữ bưng giá nến tiến vào nội điện, sắp đặt ngay ngắn rồi lặng lẽ lui ra, động tác nhanh nhẹn không phát ra tiếng động nào.

Chỉ chốc lát, khắp Vĩnh Diên điện sáng rực hệt như ban ngày.

Nam nhân cuối xuống ngắm nhìn nữ tử trong lòng, da trắng tựa ngọc, dung nhan như đào, đôi mắt trong veo khẽ lim dim.

Khuôn mặt non nớt hoàn toàn chẳng giống vóc dáng yểu điệu eo thon ngực đầy này.

Giờ đây, từng nhịp thở nàng gấp gáp không giấu nổi kéo theo tóc mai ướt đẫm vương trên má, lại càng tăng thêm phong vận mê hoặc.

Ánh mắt hắn chợt tối sâu, không nén được lại kéo nàng vào một trận hoan ái khác.

Đến khi Minh Mị Nhi khóc lóc van nài, hắn mới miễn cưỡng dừng lại, vẫn còn mấy phần chưa thoả mãn.

Hắn chỉ nằm bên ngoài, ngước nhìn nữ tử nhỏ bé đang thϊếp ngủ bên trong.

Không rõ là do tâm lý hay nhờ vào nàng. Nhưng sau khi chiếm được nàng, thân thể vốn hao mòn chỉ còn thoi thóp của hắn lại như có thêm ít nhiều sức lực, sảng khoái đã lâu chẳng có được.

Chẳng lẽ lời quốc sư truyền đạt là thật chăng?

"Bệ hạ mệnh cách cực quý, trăng tròn thì khuyết, nước đầy ắt tràn, khi sinh thời lại bị người ô uế va chạm, bởi vậy khi lớn lên bệnh tật triền miên, hoạn nạn không dứt."

"Chỉ cần chọn nữ tử tầm thường nhất nhập cung xung hỉ, tiếp xúc một chút thì có thể hóa giải."

Ban đầu cũng chỉ là có bệnh thì nguyện cầu bốn phương (*), nào ngờ thật sự hữu hiệu.

(*) Ngụ ý đang trọng tình trạng nguy cấp, khó khăn nên thử mọi cách bất chấp đúng sai vô lý, miễn có hy vọng.

Trong giấc mộng, Minh Mị Nhi lại mơ thấy song thân. Cha là kẻ mê rượu nghiện cờ bạc khét tiếng trong vùng.

Mỗi khi men say thua bạc trở về liền đánh đập nương và nàng, cuối cùng còn bán hai người vào Thưởng Xuân Lâu làm nô, làm tỳ, làm kỹ.

Nàng rơi vào bùn nhơ, trở thành một vũ cơ hèn mọn nhất.

Thưởng Xuân Lâu dạy nàng ca múa, tập chữ, không thiếu cơm áo, cũng không thiếu roi vọt.

"Con tiện nhân! Sắp vào cung rồi mà còn dám bỏ trốn? Ngươi muốn toàn bộ hơn trăm miệng ăn ở Thưởng Xuân Lâu chết theo ngươi sao?"

Lớp phấn dày cộm trên mặt mụ tú bà cũng theo mỗi cơ mặt dữ tợn mà rơi xuống.

Sắp vào cung rồi.

Bà ta không dám đánh Minh Mị Nhi, chỉ biết chửi rủa.

Cuối cùng, bà ta càng mắng càng thêm điên cuồng, tìm các vật dụng để huỷ hoại trinh tiết nàng.