Màn đêm đặc quánh như mực, tối tăm đến nỗi chẳng thấy một tia sáng le lói.
Hoàng cung rộng lớn, tĩnh mịch đến rợn người, hàn khí ngấm vào tận xương, khiến lòng người cũng se sắt.
Giữa cảnh tượng ấy, Minh Mị Nhi được kiệu đỏ gấp gáp đưa vào Vĩnh Diên điện.
Nàng vừa đặt chân xuống kiệu, còn chưa kịp cất lời, đã bị một ma ma túm lấy cổ tay, vội vã kéo vào nội điện.
Chưa kịp định thần muốn hỏi han điều gì thì chỉ thấy những người hầu đều hoảng sợ tránh xa như gặp phải tà ma.
Nàng lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
"Khụ khụ... khụ khụ..."
Tiếng ho khàn đặc, nghẹn ngào vang lên trong không gian u tối khiến tim nàng run lên bần bật.
Thì ra, sau lớp màn che dày nặng kia... có người.
Trong điện tối đen như mực, lại chen lẫn tiếng ho bệnh tật quỷ dị, Minh Mị Nhi run rẩy đến quên cả phép tắc cung đình.
Nàng vốn chỉ là vũ cơ hèn mọn đê tiện, lễ nghi chẳng thạo, dù được học tập hơn một tháng trong cung nhưng cũng chỉ là bắt chước qua loa mà thôi.
Hôm nay, nàng được chọn vào cung xung hỉ cho bệ hạ, chẳng qua chỉ là vận số may rủi.
"Lại đây."
"... Lẽ nào, trẫm còn phải tự mình mời ngươi?"
Giọng nói khàn đυ.c, lạnh lẽo như tiếng vỡ chum, tựa hồ vọng về từ cõi u linh. Minh Mị Nhi đành gượng nén nỗi sợ hãi, từng bước run rẩy tiến lên.
Thế nhưng khi tới trước lớp màn dày, tay nàng run lẩy bẩy chẳng nhấc lên nổi.
Nàng chẳng dám vén màn, đồn rằng Cảnh Văn Đế bệnh tật quấn thân đã nhiều năm, nàng sợ trông thấy bóng hình khô héo ấy.
Tiếng thở nặng nề của người trên giường mỗi lúc một thống thiết như âm hồn rót vào tai, khiến Minh Mị Nhi gần như sợ vỡ mật.
Giữa kinh hoàng, đầu óc nàng không kiểm soát nổi, cứ tự dưng nghĩ ngợi viển vông.
Bệ hạ đã như vậy... liệu còn có thể hành sự được không? Đừng để chết ngay trên người nàng thì nguy lắm.
Nàng còn chưa kịp nghĩ hết, cánh tay xương xẩu từ sau màn đột ngột luồn ra, siết lấy eo nàng đến đau nhức.
Một tay kéo nàng ngã xuống giường, đất trời quay cuồng, nàng đã bị đè dưới thân nam nhân.
"Xoẹt..."
Y phục trên người nàng bị xé rách ném xuống đất, làn da chạm vào khí lạnh khiến thân thể nàng co rút run lên.
"Khụ khụ..."
Nàng chẳng tài nào nhìn rõ gương mặt nam nhân, chỉ lờ mờ thấy đôi mắt sáng lạnh lẽo trong bóng tối.
Tiếng ho không ngơi nghỉ, trên thân nàng đã thêm đôi bàn tay lạnh như băng thô ráp mải miết đảo qua đảo lại.
Những chai sạn trên tay ấy lướt qua làn da trần khiến nàng tê dại, ớn lạnh ngứa ngáy.
Toàn thân nàng nóng rực, hơi thở của cả hai quấn lấy nhau, mùi hương nam nhân xa lạ tràn ngập mọi ngõ ngách thân thể nàng.
Nàng không kiềm chế nổi bật lên một tiếng rên khẽ, chỉ đổi lại sự chiếm đoạt càng thêm cuồng nhiệt.