Trang Nhu tìm được Trang Học Văn ở Hí Ngư Lâu, bèn cố ý mời mọi người cùng dự tiệc. Dù chẳng biết nên chúc mừng Trang Nhu thế nào nhưng ai nấy vẫn nói vài câu chúc nàng từng bước thăng tiến trái với lòng mình.
Thế nhưng chưa đầy một canh giờ, tất cả đã say mèm, phải để gia đinh dìu về nhà.
Trang Học Văn lại càng chẳng nói chẳng rằng, chỉ mải miết uống hết mấy vò rượu, cũng say đến mức phải để Lưu Mễ dìu về. Trên đường, hắn kéo Trang Nhu lại rồi nói trong cơn say: “Muội muội, ta cứ sợ muội chê ta không tìm nhà chồng cho muội, ta sợ sau này muội lại trách ta. Dù sao muội cũng đã mười tám, ở nhà người ta đã là cô nương lỡ thì rồi.”
“Nhưng lũ nam nhân thối tha này chẳng có tên nào xứng với muội cả, tất cả đều là một lũ phân chó chẳng ai đáng tin. Giờ muội làm người của Ứng Bộ, bọn chúng lại càng không dám cưới muội. Nhưng muội đừng sợ, có ca ở bên cạnh muội đây, ta cũng không lấy vợ, cả đời này nuôi muội!”
Lưu Mễ nhếch miệng nhìn ngang ngó dọc, cũng may đêm đã khuya, trên đường không một bóng người, bèn nói: “Thiếu gia, lời này của ngài mà để người khác nghe được thì sẽ làm hỏng hình tượng của ngài đấy ạ. Nào có chuyện ca không cưới, muội không gả, cứ thế sống với nhau qua ngày sao!”
“Kệ bọn họ, kẻ nào dám nói mà để ta phát hiện, ta liền vặn gãy cổ hắn!” Trang Học Văn vứt bỏ vẻ nho nhã thường ngày, lạnh giọng nói.
“Thiếu gia, ngài là văn nhân sao lại nói chuyện đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ thế. Lần trước ngài nói muốn làm thịt gà cho tiểu thư ăn vậy mà cổ con gà kia bị ngài chém đứt một nửa mà nó vẫn chạy khắp sân đấy.” Lưu Mễ chậc lưỡi nói.
Trang Nhu vẫn luôn mỉm cười đi theo sau, nghe hắn nói vậy liền bước lên trước đỡ lấy Trang Học Văn, đẩy thẳng Lưu Mễ ra. Nàng gác tay Trang Học Văn lên vai mình, vừa đỡ hắn vừa nói với Lưu Mễ: “Ca nói gì thì chính là cái đó, ai dám lắm lời ta liền bắt kẻ đó đi đánh trượng.”
“Ây da đại tiểu thư của ta ơi, người đỡ làm gì, mau để ta. Người lớn thế này rồi, bị người ta nhìn thấy thì còn gả đi đâu được nữa.” Lưu Mễ vội vàng giành lại Trang Học Văn, vừa đỡ hắn vừa lẩm bẩm.
“Nói cứ như làm ở Ứng Bộ là gả đi được không bằng. Ta nói cho ngươi biết nhé, làm người của Ứng Bộ là phải đi điều tra án mạng. Rất nhiều người chết không mặc quần áo, ta đều phải xem xét thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của họ, đến lúc đó nếu thật sự có người muốn cưới ta thì chắc chắn là có mục đích khác.” Trang Nhu phủi tay, ranh mãnh nói.
Lưu Mễ kinh hãi nhìn nàng, khó hiểu hỏi: “Vì sao người chết lại không mặc quần áo? Ở đâu ra lắm cường đạo nghèo kiết xác đến mức cướp cả quần áo đi vậy!”
Trang Nhu chớp chớp mắt, nói bừa: “Người chết có mặc quần áo nhưng chúng ta làm người của Ứng Bộ thì đương nhiên phải kiểm tra vết thương, mặc quần áo thì xem thế nào được, dĩ nhiên phải giúp họ cởi ra rồi!”
“A…” Lưu Mễ ngây ra như phỗng, ngẩn người hồi lâu, về đến nhà vẫn chưa hoàn hồn. Hắn không thể tin nổi tiểu thư nhà mình lại đi làm cái nghề này, thế thì còn ra thể thống gì nữa!
Ngày hôm sau, Lưu Mễ mặt mày sa sầm kể lại chuyện này cho Trang Học Văn, liền bị hắn đem ra làm trò cười mấy ngày, cũng không hề phản đối việc Trang Nhu đến Ứng Bộ. Ngược lại, hắn còn bắt Lưu Mễ đi mua không ít đồ phòng thân về. Nhìn danh sách những thứ cần mua, đầu hắn cũng muốn lớn theo.
Kim sang dược, băng gạc, còn phải ghi nhớ tên các đại phu ở những y quán giỏi nhất về trị đao thương gãy xương. Ngay cả thuốc nối xương, thuốc trị đao thương vốn bán rất chạy, thỉnh thoảng còn khan hàng cũng phải mua về dự phòng. Hắn còn bảo Lưu Mễ đến tiệm rèn hỏi đặt một chiếc giáp che ngực bằng sắt.
Trông cứ như sắp đi tạo phản, ở nơi thái bình như kinh thành, ai lại đi mặc loại áo giáp này. Nếu không phải người quen mặt thì tiệm rèn đã sớm đi báo quan rồi.
Biết tiểu thư nhà họ Trang muốn làm người của Ứng Bộ, chưởng quỹ tiệm rèn đành miễn cưỡng đồng ý rèn mấy tấm hộ tâm kính. Nhưng khách còn đòi thêm mấy cân đinh sắt, mấy khối sắt nhỏ có gai nhọn để làm ám khí thì lại khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Không phải làm việc cho Ứng Bộ sao? Sao trông cứ như sắp đi làm thổ phỉ cường đạo vậy, ai lại mang mấy cân ám khí đi bắt tội phạm bao giờ.
Nhưng đây cũng không phải là những thứ quan phủ cấm, thế nên tiệm rèn vẫn nhận đơn hàng này và hứa sẽ chế tạo trong thời gian nhanh nhất.
Mười ngày thoáng cái đã trôi qua, Trang Nhu sớm đã đến Đại Lý Tự nhận bộ phục và bội đao của Ứng Bộ. Nàng còn được phân đến một nơi khá tốt, huyện Đậu Hồ, chỉ cách kinh thành nửa canh giờ cưỡi ngựa, như vậy buổi tối có thể trở về trước khi cổng thành đóng.
Về đến nhà, nàng lập tức thay quần áo, vì trước bữa trưa còn phải đến huyện Đậu Hồ để gặp cấp trên. Trước khi đi, nàng cố ý chạy đến cho Trang Học Văn xem một lượt.
"Ca, huynh xem có đẹp không?" Trang Nhu xoay một vòng, cười tủm tỉm hỏi.
Trang Học Văn gật đầu: "Đẹp, rất anh khí. Có điều bộ đồ này nhiều người mặc quá, cố gắng lên làm Thần bộ thì sẽ được mặc đồ đẹp hơn."
"Thần bộ… Một trăm người đứng đầu trong Thần Chuẩn Án à, không dễ đâu, nhưng muội sẽ cố gắng!" Mười ngày qua Trang Nhu không hề rảnh rỗi, nàng đã đi tìm hiểu kỹ về Ứng Bộ. Đây là một việc vô cùng hấp dẫn đối với nàng. "Thần bộ" mà dân gian hay nhắc đến chính là những người của Ứng Bộ lọt vào Thần Chuẩn Án, và chỉ có một trăm vị.
Nhưng việc này vô cùng khó khăn, ngoài thực lực ra còn phải phá rất nhiều vụ án mới được. Dù có đi cửa sau thì cũng phải tốn không ít thời gian để tranh giành công lao phá án. Phụ thân nàng năm xưa chỉ xếp ngoài top một trăm, tuy có chút danh tiếng nhưng vẫn chưa được coi là Thần bộ chính thức, chỉ là hạng dự bị sau cùng.