Chương 8: Tháng Ba Hoa Đào

Thành Tử Duệ cũng vội nói: “Đúng thế, nữ tử được cưng chiều ở nhà là tốt nhất. Đích tỷ của ta lúc ở nhà được mọi người hết mực yêu chiều, bây giờ gả đi rồi, tuy cũng sống trong vinh hoa phú quý không kể xiết nhưng tỷ phu của ta riêng tiểu thϊếp đã có hơn hai mươi người, chưa tính thông phòng, ngày thường muốn gặp mặt một lần cũng khó.”

“Tỷ phu của ngươi không phải là Quan Ninh hầu gia sao? Không sợ hắn nghe được sẽ xử tội ngươi à?” Mọi người cười nói. Gã này vì muốn dỗ cho Học Văn huynh vui mà đến cả chuyện nhà tỷ phu cũng lôi ra kể.

“Không sao, không sao, đâu phải chỉ mình ta nói, chuyện này ai mà chẳng biết.” Thành Tử Duệ mặt dày cười cười, “Nam nhân nào mà chẳng thích nạp dăm ba nàng thϊếp, ta nói cũng là sự thật thôi mà.”

Lưu Mễ thở hổn hển chạy về phía Đại Lý Tự, từ xa đã thấy tiểu thư nhà mình đang ngồi trên con sư tử đá ở cổng vẫy tay với hắn. Hắn không khỏi mừng thầm, tốt quá rồi, quả nhiên là bị đuổi ra ngoài.

Trang Nhu đã mười tám tuổi. Ở cái tuổi mà các nữ tử khác đã sớm yên bề gia thất, thậm chí đã làm mẹ, thì nàng vẫn chưa có lấy một người mai mối, cách ăn vận vẫn y hệt một cô nương chưa thành thân.

Gương mặt đã được chăm chút nên trở nên mịn màng, đầy đặn, trông có hơi mũm mĩm. Trên mặt nàng lúc nào cũng rạng rỡ ý cười, nụ cười ấy rất ngọt ngào, khiến người đối diện vừa gặp đã có cảm tình. Tóc được búi thành hai lọn, nhưng không giống kiểu búi tóc hai bên của các thiếu nữ chưa xuất giá, mà lại được búi cao trông như hai cái tai mèo.

Nàng không thích trang sức, chỉ cài một đôi trâm ngọc trai to cùng hai đóa hoa nhỏ hái từ chậu hoa trong nhà. Trông nàng hệt như một đóa hoa đào giữa tiết xuân, tươi tắn và mới mẻ.

“Tiểu thư, bọn họ không làm khó dễ người chứ?” Lưu Mễ chạy đến trước mặt hỏi, người ở đây không phải dạng vừa đâu.

Trang Nhu đứng dậy xoa xoa hông, nói: “Người ta làm khó ta làm gì, mà là ngươi đã chạy đi đâu vậy, chẳng lẽ đi tìm ca ca ta mách lẻo à?”

Lưu Mễ mếu máo nói: “Tiểu thư, chẳng phải ta sợ người xảy ra chuyện sao. Nếu không có việc gì thì chúng ta về thôi, lúc đi qua Hí Ngư Lâu ta phải bẩm báo với thiếu gia một tiếng. Ngài ấy còn nói nếu tiểu thư thành công sẽ mở tiệc rượu chúc mừng. Bây giờ tuy không cần nữa, nhưng vẫn phải báo cho thiếu gia một tiếng, nếu không ngài ấy sẽ chờ đấy.”

“Ca ca định mở tiệc chúc mừng ta à?” Trang Nhu vui vẻ nhướng mày: “Vậy thì hay quá, tối nay luôn đi. Đồ ăn ở Hí Ngư Lâu cũng rất ngon, giọng của mấy cô nương hát tiểu khúc cũng êm tai lắm. Bây giờ chúng ta qua đó luôn.”

“A?” Lưu Mễ khó hiểu đuổi theo nàng: “Tiểu thư, người ta đã nhận người làm Ứng Bộ rồi ạ?”

Trang Nhu nhìn hắn với vẻ khó hiểu: “Nói gì vậy, tiểu thư nhà ngươi đã ra tay thì một người bằng hai người, người ta có thể không cần ta sao? Đương nhiên là được chọn rồi, mười ngày nữa là có thể nhận chức công sai, sau này ai bắt nạt ngươi cứ nói với ta, ta sẽ bắt hắn đi đánh trượng!”

Lưu Mễ há hốc miệng hồi lâu không nói nên lời, thấy nàng đã đi xa, hắn vội vàng chạy theo: “Thật tình, đám người này làm cái gì vậy chứ, sao lại có thể chọn tiểu thư được!”

Trong khi đó, tại sân võ ở hậu viện Đại Lý Tự, mấy vị quan viên đang đứng nhìn nhau. Một viên quan mập mạp vẫn còn sợ hãi nói: “Vừa rồi ta còn tưởng mình chết chắc rồi…”

“Ta cũng tưởng ngươi chết chắc rồi,” một người khác vỗ vai hắn nói đầy thâm ý: “Nhưng cũng còn hơn là không tuyển được người nào, nếu không thì chỉ đành đưa con gái nhà mình ra để ứng phó với hoàng mệnh.”

Hai người thấy vị đại nhân bên cạnh mãi không lên tiếng, bèn tò mò hỏi: “Đại nhân, ngài thấy người này không đáng tin cậy sao?”

“Có gì mà không đáng tin cậy, vốn dĩ Hoàng thượng cần là Ứng Bộ chứ không phải nha hoàn thêu thùa quét tước. Có thể dùng một người như vậy để báo cáo, tốt hơn nhiều so với việc đưa mấy lão mụ tử tới.” Người đàn ông trung niên có chòm râu dài thản nhiên nói, rồi xoay người rời khỏi sân võ.

Hai viên quan nhìn nhau: “Lão mụ tử?”

Quả nhiên, mấy ngày sau, những người đến ứng tuyển làm nữ Ứng Bộ toàn là mấy lão mụ tử mặt mày dữ tợn. Vừa hỏi lai lịch thì hầu hết đều là người giúp trông coi nữ phạm nhân trong ngục, không có lấy một người vừa mắt.

Những người này đừng nói là chăm sóc nữ phạm nhân, e là dù biết người ta bị oan cũng sẽ lột của người ta mấy lớp da. Thiếu nữ trẻ trung đáng yêu như thế, chỉ có mỗi vị đến đầu tiên kia thôi