Sau khi Vương Hổ và đám người của hắn bị giải đi thì không thấy trở về nữa. Trang Nhu cũng chẳng buồn quan tâm bọn họ ra sao. Nàng để Trang Học Văn dẫn mình ra khỏi lều. Theo sau huynh muội bọn họ còn có bảy đứa trẻ.
Bọn trẻ có cả nam lẫn nữ, mắt của chúng dõi theo bóng dáng nàng nhưng không dám lên tiếng. Tiểu muội muội được Trang Nhu cứu lúc nãy cất tiếng hỏi nhỏ: “Tỷ, tỷ định đi đâu vậy?”
Trang Nhu ngẩng đầu nhìn Trang Học Văn: “Ca ca, bọn họ là những người vẫn luôn đi theo muội. Tất cả đều không còn cha mẹ cũng không nơi nương tựa…”
“Chỉ cần muội vui là được, ta sẽ mang tất cả bọn họ đi. Ca ca của muội vẫn có thể nuôi nổi bấy nhiêu người.” Trang Học Văn đồng ý nhận nuôi mấy đứa trẻ này ngay lập tức.
Mấy đứa trẻ kia bỗng chốc ngẩn cả người. Sao lại có chuyện tốt như vậy chứ? Chúng vừa mừng rỡ lại vừa sợ hắn đổi ý sau đó lập tức đi theo thật nhanh.
Trang Nhu mỉm cười: “Cảm ơn ca ca, bọn chúng ngoan lắm nếu huynh có việc gì thì cứ giao cho chúng làm là được.”
“Được, chúng ta vào thành nghỉ ngơi một ngày trước đã, ăn no rồi tính tiếp.” Trang Học Văn nhìn đám trẻ vừa bẩn vừa gầy, ngay cả Trang Nhu cũng vậ. Hắn nghĩ tốt nhất là nên cho chúng tắm rửa sạch sẽ rồi ăn một bữa no nê sau đó hãy lên đường.
“Oa!” Bọn trẻ vừa nghe có thể ăn no thì lập tức reo hò sung sướиɠ. Đối với chúng, đây là điều tuyệt vời nhất.
Xe ngựa của Trang Học Văn rất sạch sẽ, ngoài Trang Nhu ra, những đứa trẻ khác đều không dám bước vào. Mãi đến khi bị Triệu quân quát cho một trận, chúng mới dám ngồi xuống nhưng đến cả chân cũng không dám duỗi thẳng. Đứa nào đứa nấy co ro thành một cục ôm chân ngồi. Chúng chỉ sợ chọc giận vị thiếu gia này rồi bị đuổi đi.
Thấy bọn trẻ đói lả, Trang Học Văn bèn lấy hết điểm tâm mang theo ra chia cho chúng. Hắn thấy chúng cẩn thận cầm lấy viên kẹo ăn một cách vui vẻ. Hắn lại nhìn sang Trang Nhu chỉ thấy nàng cầm viên kẹo đường ngắm nghía chứ không ăn.
Trang Học Văn khó hiểu hỏi: “Muội muội, sao muội không ăn, muội đang nhìn gì vậy?”
“Muội cảm thấy như đang nằm mơ vậy, muội cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại ca ca nữa.” Trang Nhu mỉm cười ngọt ngào. Dáng vẻ hiện tại của nàng khác hẳn tiểu cô nương cầm dao phay chém người lúc nãy.
Câu nói này khiến Trang Học Văn trầm mặc. Một lúc lâu sau, hắn mới hỏi: “Nhị thúc và nhị thẩm, bọn họ…”
Trang Nhu ngẩng đầu nhìn hắn, từ từ bỏ viên kẹo vào miệng rồi cười nói: “Ca, kẹo ngọt lắm.”
“Bọn họ thật sự đã qua đời rồi sao?” Trang Học Văn nhíu mày, trong lòng tuy đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhưng vẫn có chút khó chịu.
“Vâng, đi lâu rồi ạ.” Trang Nhu vừa nhai kẹo vừa gật đầu. Trong mắt nàng không có chút gợn sóng cứ như thể nàng đang nói về người không mấy quen thuộc.
Điều này khiến trái tim Trang Học Văn đau thắt lại. Hắn tự hỏi nàng đã phải trải qua bao nhiêu khổ cực mới có thể trở nên chai sạn đến thế. Trước kia, nàng đâu phải người như vậy. Khi nàng bị một con sâu róm dọa cho nhảy dựng lên cũng sẽ khóc lóc đi tìm nhị thúc và nhị thẩm, rồi dùng ngón tay mũm mĩm mách rằng ca ca bắt nạt nàng.
Nhưng bây giờ, nàng đã sớm đánh mất sự ngây thơ mà một đứa trẻ mười hai tuổi nên có.
Trang Học Văn đau lòng ôm lấy nàng rồi khẽ nói: “Ta sẽ không để muội phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa, ta sẽ để muội sống một cuộc đời vui vẻ mãi mãi.”
“Vâng, muội cũng không thể mất ca ca lần nữa.” Nàng khẽ cười tựa vào vai hắn.
Mấy đứa trẻ đang ăn kẹo bỗng sững sờ, toàn thân chúng rùng mình một cái. Chúng chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, viên kẹo suýt thì mắc nghẹn trong cổ họng.
Trong số chúng, đứa nhỏ nhất mới bốn năm tuổi, lớn nhất cũng chỉ khoảng mười tuổi. Vì là trẻ mồ côi, chúng đã theo Trang Nhu kiếm ăn một thời gian dài nên tính cách của nàng như thế nào chúng rõ như lòng bàn tay. Bây giờ thấy nàng cười như vậy, ngoài sợ hãi ra thì chúng chỉ có lo lắng. Đại tỷ sẽ không gϊếŧ chết người ca ca trông có vẻ giàu có này chứ? Hắn là người tốt mà!
Trang Nhu liếc nhìn chúng một cái. Đúng là một lũ ngốc, sợ cái gì chứ!
Đây là ca ca của mình, hắn là người thân duy nhất cũng là bảo bối duy nhất còn lại.
Bọn trẻ chờ đợi hồi lâu cho đến khi đặt chân vào khách điếm, chúng cũng không thấy Trang Nhu làm gì cuối cùng mới yên tâm.
Lúc ở cửa, chúng còn bị tiểu nhị chặn lại, nhưng sau khi Trang Học Văn ném ra mấy nén bạc thì hắn liền cúi đầu khom lưng cho vào. Sau đó tiểu nhị chạy đi mua mấy bộ quần áo cho hài tử. Hắn sai người đun nước nóng, gọi mấy bà vυ" già đến tắm rửa sạch sẽ lớp bùn đất dày cộp trên người mấy đứa trẻ.
“Đừng vội, mọi người cứ ăn từ từ, đồ ăn còn nhiều lắm!” Triệu Quân dẫn bảy đứa trẻ kia dùng bữa ở sảnh dưới lầu. Nhìn bộ dạng ăn như hổ đói của chúng, hắn sợ chúng ăn nghẹn nên vội vàng khuyên nhủ.
Trong khi đó, Trang Nhu sau khi rửa mặt thay quần áo thì ngồi ăn cơm cùng Trang Học Văn trong phòng khách. Chủ yếu là nàng ăn còn Trang Học Văn gần như không động đũa, hắn chỉ mãi nhìn nàng.
Dáng vẻ ăn cơm của Trang Nhu không hề thô lỗ nhưng tốc độ lại rất nhanh. Cảm giác nàng chẳng ăn bao nhiêu mà hơn nửa bàn thức ăn đã sớm bị nàng quét sạch.
Đợi nàng ăn no, Trang Học Văn mới hỏi: “Muội muội, muội định nuôi mấy đứa trẻ này trong nhà để làm hạ nhân sao?”
“Không, cứ để ca ca sắp xếp. Tốt nhất là cho chúng biết chút chữ và học được chút bản lĩnh. Muội nghĩ nếu để chúng làm hạ nhân trong nhà thì sau này chẳng phải vẫn là hạ nhân sao?” Trang Nhu lắc đầu đáp: "Có khổ cùng chịu, có phúc cùng hưởng. Nhưng đây không phải là chuyện để đối phương làm hạ nhân cho mình, việc này chỉ gây ra bất bình trong lòng mà thôi. Tuy mọi người đã cùng nhau chịu khổ lâu như vậy, nhưng bây giờ đã có thể sống những ngày tốt đẹp hơn thì vẫn là đừng nên sống chung với nhau nữa.”
Trang Học Văn kinh ngạc nhìn nàng, hắn không ngờ lại được nghe những lời như vậy. Hắn vốn tưởng nàng sẽ yêu cầu đón tất cả về nhà ở cùng nhau, nào ngờ nàng lại không cần ai cả. Nàng chỉ mong mọi người được ăn no mặc ấm và có thể sống một cuộc sống bình thường là được rồi.