Lúc này, Lâm Phi chỉ cảm thấy bầu không khí quan trường của Đại Hạo triều thật sự quá tệ, ai cũng có thể tùy tiện chạy vào Đại Lý Tự xem án tông, còn ra thể thống gì nữa!
Án tông được cất trong một nhà kho chuyên dụng, người giữ chìa khóa đã về nhà từ sớm, giờ gọi người đó quay lại cũng phải mất một lúc. Hơn nữa, chuyện này cũng không quang minh chính đại, có thể không phiền đến họ thì càng tốt.
Mọi người theo Vũ Tùy đến hoa viên trong Đại Lý Tự, ngồi trong đình chờ bữa tối được mang tới. Trang Nhu tuy có hơi sốt ruột muốn xem án tông, nhưng cũng đành phải chờ lấy được chìa khóa mới có thể vào trong.
Ngồi được một lát, người lúc nãy nhận bạc ở cửa đi mua cơm đã xách hai hộp thức ăn lớn được lính gác cho vào.
“Gia, đồ ăn mua về rồi ạ.” Người nọ cung kính mang đồ ăn lên, rồi định lui ra.
Trang Học Văn nói: “Ngươi khoan hãy đi, lát nữa theo muội muội của ta qua đó, mở cửa nhà kho xong rồi hẵng đi.”
Gã đàn ông kia sững sờ một lúc, thấy không phải nói đùa mới gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
Vốn định ăn cơm xong mới đi, nhưng Trang Nhu chỉ gắp bừa vài miếng thức ăn rồi đã muốn đi xem án tông. Vũ Tùy bèn gọi một tên tùy tùng, bảo hắn dẫn Trang Nhu và những người khác đến nhà kho án tông.
Lâm Phi nghĩ mãi không ra, hắn cảm thấy mọi chuyện tối nay đều toát ra một vẻ kỳ quái, nhưng lại không hiểu vì sao Trang Nhu chẳng thấy có gì lạ. Tại sao ca ca của nàng lại xuất hiện ở Đại Lý Tự? Tại sao bọn họ lại vào được một cách thuận lợi như vậy? Và bây giờ, ngay cả một gã đàn ông tùy tiện gọi ở đầu đường cũng có thể mở được cửa nhà kho án tông của Đại Lý Tự?
Những chuyện quỷ dị này khiến hắn cau mày, thậm chí còn hoài nghi rằng từ vụ án của Phó Hậu Phát, tất cả mọi chuyện đều là một cái bẫy để dẫn hắn vào tròng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, ngoài việc để hắn gánh tội thay ra, Lâm Phi thật sự không nghĩ ra mình có cái gì đáng để người ta phải bỏ ra vốn lớn như vậy.
Trang Nhu lại không nghĩ nhiều như hắn, nàng một mạch đi theo tên tùy tùng đến trước nhà kho chứa án tông. Người nọ liền bước lên, từ trong lòng móc ra một chùm móc câu nhỏ và mảnh, rồi bắt đầu hì hục với ổ khóa.
“Kẻ trộm chuyên nghiệp à?” Lâm Phi hỏi ngay.
Người nọ ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi cười nói: “Bổ đầu nói đùa rồi, người hay quên chìa khóa thì nhiều, ta chỉ chuyên mở khóa giúp người khác để kiếm sống thôi, chẳng liên quan gì đến phường trộm cắp cả.”
Lâm Phi hừ lạnh một tiếng, đang định nói gì đó thì bị Trang Nhu cắt ngang: “Ngươi đừng để ý đến người này, thần bổ đầu lúc nào cũng hay nghi thần nghi quỷ như vậy đấy. Mà đại ca này, bộ đồ nghề của huynh không tệ đâu, rất tinh xảo, chắc là đồ cũ rồi nhỉ.”
“Tiểu thư thật có mắt nhìn, đây là đồ sư phụ truyền lại cho ta. Ta học mất mười sáu năm mới xuất sư, nếu không phải sư phụ ta bị chém đầu thì món đồ này cũng không đến lượt ta.” Gã đàn ông tỏ thái độ rất tốt với Trang Nhu, không hề kiêng dè mà giải thích.
Trang Nhu gật đầu: “Vậy làm phiền ngươi, ta còn phải vội tìm đồ.”
“Không thành vấn đề.” Nam tử vừa đáp lời đã nhanh nhẹn mở khóa. Hắn cắm một que gỗ nhỏ vào ổ khóa rồi đưa vào tay nàng: “Tiểu thư, ổ khóa này ta giao cho cô. Lúc ra về, cô chỉ cần rút que gỗ ra là khóa lại được.”
Trình độ này đúng là có một không hai. Trang Nhu nhận lấy ổ khóa, xem qua rồi cất vào trong ngực. Nam tử kia cũng ôm quyền cáo biệt nàng, chẳng cần đèn l*иg mà cứ thế hòa vào màn đêm rời đi. Còn tên tùy tùng kia thấy cửa đã mở, bèn viện cớ phải về chăm sóc thiếu gia nhà mình, chẳng muốn nhúng tay vào vũng nước đυ.c này nên chuồn đi mất dạng.
Trang Nhu nhìn hai người họ rời đi, chép miệng nói: “Đúng là người tốt, giúp đôi ta một việc lớn như vậy.”
Lâm Phi liếc nàng một cái, thản nhiên nói: “Ngươi nhìn không ra hắn là một tên tặc à?”
“Mặc kệ hắn là ai. Không có hắn mở cửa, chẳng lẽ ngươi mở được chắc? Tự ý phá hoại trọng địa của Đại Lý Tự, ngươi không muốn làm thần bộ nữa mà muốn vào tù bóc lịch à?” Trang Nhu khinh bỉ liếc hắn một cái rồi đẩy cửa đi vào.
Lâm Phi vốn đã luyện được tính nhẫn nại cực tốt, vậy mà chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã cảm thấy sắp không chịu nổi nữa. Hắn hít sâu một hơi, đi theo sau lưng Trang Nhu vào trong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bây giờ ngươi cũng là tự ý xông vào trọng địa của Đại Lý Tự đấy!”
Trang Nhu khó hiểu nhìn hắn: “Ta đang phá án mà. Hơn nữa, ta chỉ là một nghi phạm, nếu không bắt được hung thủ thì nhiều nhất cũng chỉ là tội chồng thêm tội. Tự ý xông vào Đại Lý Tự chẳng lẽ còn nặng hơn tội gϊếŧ người sao?”
Lâm Phi tức đến độ chỉ vào mặt nàng mà mắng: “Từ đầu đến cuối ngươi chẳng hề sợ hãi chút nào, còn giả vờ muốn nhanh chóng phá án! Bằng vào cái bản lĩnh làm xằng làm bậy của ca ca ngươi ở Đại Lý Tự, ngươi dùng chiêu ‘thâu long chuyển phượng’ để người khác chết thay cũng là chuyện thường tình thôi!”
“Ngươi rốt cuộc có phải người của Hình bộ không vậy? Lại có thể nói chuyện này là bình thường, đúng là điên rồ!” Trang Nhu tiện tay vớ lấy một quyển hồ sơ ném tới, tức giận nói: “Có thời gian rảnh thì mau tìm hồ sơ đi, tìm loại án mà người chết đều là quyền quý ấy!”
Bị mắng một trận, Lâm Phi tức tối nói: “Ta ra ngoài đây, cái tội tự ý xông vào này ta gánh không nổi.”
“Được thôi, vậy lát nữa ta sẽ phóng hỏa đốt trụi nơi này.” Trang Nhu giơ giá nến lên, nhìn hắn nói một cách nghiêm túc.
Dám đốt nơi này à! Lâm Phi vọt tới trong vài bước, trừng mắt quát: “Hỗn xược! Bỏ xuống!”
Trang Nhu cười nói: “Ta chỉ muốn đặt giá nến lên cao một chút cho sáng hơn, dễ tìm đồ hơn thôi. Nửa bên kia giao cho ngươi đấy.”
“…” Lâm Phi lạnh lùng lườm nàng, ôm một bụng tức mà không biết trút vào đâu.