Chương 37: Chuyện Tốt Của Quân Tử

Nàng bèn không thèm để ý đến bọn họ nữa mà đi thẳng vào vấn đề: “Hứa công tử, nghe nói trước đây ngài có liên quan đến chủ nhân của Lai Khách Lâu là Dịch Tiền?”

Hứa Nhất Hằng ngây người, hắn tưởng nàng sẽ hỏi chuyện của Phó Hậu Phát tối qua, không ngờ lại hỏi chuyện từ mấy tháng trước.

“Đúng vậy, chuyện này có liên quan đến vụ của Phó công tử sao?” Hắn tò mò hỏi.

Trang Nhu thong thả nói: “Ta chỉ tò mò, vì sao cả hai vụ án mạng đều có bóng dáng của Hứa công tử?”

“Chỉ là trùng hợp thôi. Giờ ta cũng rất hối hận, nếu lúc trước có thể mở miệng ngăn cản sớm hơn thì Dịch Tiền đã không lỡ tay đánh chết người.” Hứa Nhất Hằng cau mày nói đầy tiếc nuối.

Thấy vẻ mặt hắn tự nhiên, không chút do dự, Trang Nhu bèn hỏi sang chuyện tối qua.

Hứa Nhất Hằng cũng kể lại sự thật, chuyện đến Trúc Ngữ Lâu tối qua đã hẹn từ mấy ngày trước, chẳng qua là buổi giao du giữa các văn nhân với nhau.

Có bảy tám người cùng chung chí hướng, trò chuyện hợp ý, nào ngờ Phó Hậu Phát cũng mò tới. Có điều hắn vốn không tìm bọn họ mà vào một phòng riêng khác trước. Ở đó chưa đến một tuần trà thì đi ra, gặp ngay hắn vừa rửa tay xong trở về. Thấy Phò mã gia cũng ở đây, Phó Hậu Phát bèn mặt dày chen vào.

Cứ thế uống đến tận nửa đêm, hắn mới lảo đảo ra về. Lúc đó, ngoài Hứa Nhất Hằng ra còn có mấy người khác dìu hắn. Vừa xuống lầu đã có hạ nhân của hắn đỡ lên xe ngựa chở đi.

Nếu có người muốn hại hắn thì chỉ có thể ra tay trên xe ngựa, nhưng lúc đó những người cùng uống rượu đều ở cả đây, chẳng ai đi theo cả.

Mọi người có thể làm chứng cho nhau, ngay cả cô nương và khách khứa trong Trúc Ngữ Lâu cũng có thể chứng minh lời hắn nói là thật.

Trang Nhu cẩn thận ghi chép lại, gật đầu cảm thấy không có vấn đề gì, sau đó buột miệng hỏi: “Hứa công tử, ngài có ghét Phó Hậu Phát không?”

“Ồ? Vì sao lại nói là ghét?” Hứa Nhất Hằng khó hiểu hỏi.

“Hắn thân là đại công tử của một Bá phủ, thân phận địa vị đều cao, lại ra tay đánh tiểu thϊếp giữa đường, thậm chí không màng an nguy của nàng ta mà đá thẳng đến dưới ngựa của ta. Người như vậy, ngày thường đối với người khác cũng chẳng tử tế gì, nhân phẩm chắc chắn có vấn đề.” Trang Nhu cười tủm tỉm nói.

“Nếu ngay cả một bậc quân tử như Hứa công tử cũng ghét hắn, thì người ghét hắn càng nhiều hơn nữa. Ngài có nghĩ ra ai hận hắn đến thấu xương không?”

Hứa Nhất Hằng hơi rũ mắt xuống, vài hơi thở sau mới bình tĩnh nói: “Tiếng tăm của Phó công tử quả thật không được tốt cho lắm, nhưng tính tình vẫn hào sảng, nên cũng có khá nhiều bạn bè. Còn về người hận hắn, tại hạ thật sự không nghĩ ra ai.”

Trang Nhu gật đầu, đột nhiên chuyển chủ đề, hỏi: “Vậy còn Hứa công tử thì sao, ngài có muốn gϊếŧ hắn không?”

"Ta vì sao phải muốn gϊếŧ hắn? Hơn nữa, ta đường đường là Trạng Nguyên, lại còn là phò mã tương lai, làm gì có thù hận gì với công tử của An Dương Bá mà phải ra tay sát hại hắn chứ." Vẻ mặt Hứa Nhất Hằng lộ rõ vẻ giận dữ, hiển nhiên việc bị nghi ngờ khiến hắn vô cùng khó chịu.

"Ta chỉ hỏi bâng quơ thôi, Hứa công tử không cần căng thẳng. Dù sao đây cũng là lần đầu ta phá án, khó tránh khỏi có chút suy diễn lung tung." Trang Nhu cười nói, rồi lại hỏi thêm vài điều về tình hình của Phó Hậu Phát, ví như gian phòng nào hắn vào đầu tiên, bên trong có những ai...

Hứa Nhất Hằng đè nén sự bất mãn trong lòng, đành phải kể lại tỉ mỉ những gì mình đã thấy một lần nữa. Rõ ràng là chuyện đã kể rồi, nhưng Trang Nhu dường như rất hay quên, cứ hỏi đi hỏi lại mãi không thôi.

Hắn kể đến mức miệng khô lưỡi rát, chỉ cảm thấy đắng ngắt trong miệng, vậy mà đến một ly trà lạnh cũng không có mà uống. Nha môn này mới dọn dẹp được một nửa, cỏ dại còn chưa nhổ sạch, ngay cả chỗ đun nước cũng không có, lấy đâu ra người pha trà cho hắn uống.

"Tại hạ biết gì đã nói hết rồi, không còn gì hơn nữa đâu." Hứa Nhất Hằng liếʍ đôi môi khô khốc, chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này để đi uống một hơi cho đã.

Trang Nhu đặt bút lông xuống, gấp sổ lại rồi bắt đầu thu dọn, ra vẻ như đã hỏi xong. Điều này khiến Hứa Nhất Hằng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được đi uống nước rồi.

Đột nhiên, bên tai hắn bỗng vang lên một câu hỏi đanh thép: "Ngươi tại sao lại gϊếŧ người?"

"Không có! Ta không gϊếŧ người!" Hứa Nhất Hằng đột ngột đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn Trang Nhu: "Sao hả, nha môn huyện Đậu Hồ các ngươi muốn ép cung tra tấn hay sao! Cứ một mực vu cho ta tội gϊếŧ người, định đổ vụ án oan này lên đầu ta à?"

Trang Nhu làm mặt quỷ với hắn, lè lưỡi cười nói: "Hù ngươi thôi, cây ngay không sợ chết đứng, Hứa công tử cũng đừng tức giận. Ngươi có thể dẫn hai người kia đi được rồi."

Hứa Nhất Hằng sa sầm mặt mày, chẳng có chút thiện cảm nào với trò đùa này. Đúng lúc đó, hai người kia cũng mệt lả bước ra. Hắn bèn phất tay áo, dẫn họ rời đi, chẳng thèm cho ai một sắc mặt tốt.

"Ngươi đã làm gì hắn vậy? Nhìn sắc mặt người ta kìa, khó coi hết sức." Lâm Phi khoanh tay bước tới, thật không hiểu nàng hỏi cung kiểu gì mà khiến người ta tức đến mức đó.

Trang Nhu nhìn theo bóng lưng của Hứa Nhất Hằng, đột nhiên nói: "Ta còn muốn đến Đại Lý Tự và Kinh Triệu Phủ, ngươi đi cùng ta một chuyến đi."

Lâm Phi nhíu mày: "Tại sao ta phải đi cùng ngươi? Người bị điều đi lại chẳng phải ta, bây giờ ta có thể quay về rồi."

"Ta nghi ngờ đây là một vụ đại án, người chết không chỉ có một mình Phó Hậu Phát. Lẽ nào ngươi không muốn phá vài vụ án lớn sao?" Trang Nhu nhướng mày, "Nếu ngươi đủ lợi hại, ai lại vì chút chuyện An Dương Bá gây sự mà điều ngươi ra ngoài này chứ?"

Nghe xong lời này, ánh mắt Lâm Phi lập tức trở nên âm trầm. "Đi!"