Chương 35: Câu Cá

Hai tên tú tài kia cũng bị tướng ăn của Ngưu Đại Dũng làm cho mất hết khẩu vị, quả thực giống như thấy quỷ chết đói đầu thai, cho dù có nuốt nổi cũng chẳng đủ can đảm để tranh ăn với gã.

“Này, ngươi ăn từ từ thôi, cẩn thận kẻo nghẹn chết đấy!” Trang Nhu mở to mắt nhìn Ngưu Đại Dũng, bất giác nghĩ đến những lưu dân trước kia, họ cũng thường đói đến mức này.

Có một lần, vì không còn gì để ăn, cảnh tượng tranh nhau ăn đất Quan Âm cũng giống hệt như bây giờ. Những người ngấu nghiến ăn nhiều nhất cuối cùng đều chết vì trướng bụng vỡ ruột.

Lúc này Ngưu Đại Dũng đã ăn hết chỗ thịt bò trên tay, gã còn bất lịch sự mυ"ŧ ngón tay, rồi trông mong hỏi: “Sao món nóng vẫn chưa mang lên vậy? Ta vẫn còn đói.”

Trang Nhu cũng cạn lời nhìn gã. May mà lúc này cửa phòng riêng mở ra, tiểu nhị lại mang đồ ăn vào, làm dịu đi không khí ngượng ngùng trong phòng.

Không thể để một mình Ngưu Đại Dũng ăn mãi như vậy, còn người khác thì sao, nên nàng bèn bảo tiểu nhị mang một thùng cơm tới cho gã ăn thỏa thích.

Vừa thấy cơm trắng, Ngưu Đại Dũng gần như gào lên, tìm một cái chậu lớn, xới đầy cơm rồi ôm vào lòng bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Bọn Mã Đức Chính đã quen với cảnh này, cũng liều mạng tranh ăn với Ngưu Đại Dũng. Cả bàn ăn giờ không còn chỗ cho bốn người bọn Trang Nhu chen vào.

Trang Nhu nhấp một ngụm trà, không động đũa nữa, ánh mắt nàng dừng trên người mấy người Mã Đức Chính. Bộ phục Ứng Bộ trên người họ đã bị giặt đến bạc phếch, cổ tay áo cũng đã sờn rách xù lông, may mà chưa có miếng vá nào.

Đến khi họ ngồi xuống, nàng mới thấy trên quần của các Ứng Bộ đều có vài miếng vá, ngay cả bộ đầu Mã Đức Chính cũng không ngoại lệ. Đúng là nghèo rớt mồng tơi.

Nàng có chút khó hiểu, vẫn luôn nghe nói Ứng Bộ ngày thường ức hϊếp dân lành, không việc ác nào không làm, sao lại có thể nghèo đến mức này?

Hai tên tú tài tuy đã chuẩn bị tinh thần trả tiền nhưng vẫn bị dọa cho khϊếp vía. Món đã gọi đều mang lên hết rồi mà họ đến một mẩu da cũng chẳng tranh được, căn bản là không đủ ăn. Chẳng thèm hỏi họ một tiếng, Mã Đức Chính đã tự ý gọi tiểu nhị mang thêm món.

Bữa ăn kéo dài hơn một canh giờ, nếu không phải Trang Nhu nhắc rằng cứ ăn nữa thì có lẽ Tiểu Quận Vương đến nơi rồi, e là mọi người vẫn chưa chịu dừng đũa.

Mã Đức Chính còn bảo tiểu nhị gói tất cả đồ ăn thừa lại, gọi thêm hai bình rượu, rồi mới xách theo mấy hộp đồ ăn lớn, miệng ngậm tăm, dẫn theo bọn Ngô Nhân Dược rời đi.

"Đa tạ hai vị công tử đã chiêu đãi, hôm nay đúng là một bữa tận hứng." Trang Nhu ngồi đối diện, chắp tay trước bàn, vừa nói vừa bóp chiếc túi tiền đã rỗng tuếch của hai người.

Hít một hơi thật sâu, một trong hai người bèn lên tiếng: "Khi nào chúng ta mới được về?"

Trang Nhu đứng dậy, ra dấu mời: "Vậy mời hai vị dời bước đến huyện nha Đậu Hồ."

Nàng vừa dứt lời, hai người kia lập tức không nhịn được nữa, đập bàn đứng phắt dậy: "Ngươi rõ ràng đã nói là không đến nha môn, bây giờ lại lừa chúng ta một bữa no nê rồi đổi ý muốn đưa chúng ta đi!"

"Nhưng các ngươi chẳng phải đã đến rồi sao? Huyện nha ở ngay bên kia đường mà?" Trang Nhu vừa nói vừa chỉ tay ra ngoài cửa sổ.

"Cái gì!" Hai người vội nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy đám người của Ứng Bộ đáng ghét ban nãy đang xách hộp thức ăn đi vào tòa nhà cũ nát đối diện.

Trang Nhu cười nói: "Đi thôi, có bắt các ngươi đâu mà sợ. Chỉ hỏi vài chuyện rồi thả đi thôi. An Dương Bá đang ở trong đó đấy, nếu các ngươi không đi, e là ông ta sẽ nhảy dựng lên chất vấn tại sao cùng uống rượu với nhau mà các ngươi bình an vô sự, còn con trai ông ta lại chết."

Hai người tức đến siết chặt nắm tay, nhưng nhịn một hồi lâu, cuối cùng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cầu xin rằng liệu có thể cho người về nhà báo một tiếng được không. Bọn họ đã lẻn ra ngoài chơi lúc nửa đêm, vì ở gần nhau nên rủ nhau đi, ngay cả một hạ nhân cũng không mang theo.

Xem ra bây giờ, người nhà vẫn chưa biết họ đã đi đâu.

Trang Nhu chỉ cười mà không đồng ý, nói rằng chỉ cần hỏi xong là có thể đi, không cần phải báo cho người nhà. Nàng nói thêm, nếu đã sợ người nhà lo lắng thì chi bằng mau chóng qua huyện nha, hỏi xong là có thể về rồi.

Hai người đành ủ rũ cụp đuôi đi theo Lâm Phi xuống lầu, bước chân nặng như đeo chì, chậm chạp lê bước sang con phố đối diện.

Bỗng nhiên, họ nghe có tiếng người gọi: "Lý huynh, Vương huynh, hai vị định đi đâu vậy?"

Hai người ngẩng đầu lên, thấy người quen thì mừng rỡ như vớ được cọc cứu sinh, vội la lên: "Hứa huynh, cứu mạng! Phó huynh tối qua chết rồi, chúng ta bị bắt vì tình nghi!"

"Cái gì, có chuyện như vậy sao!" Người nọ kinh ngạc nói, không thể tin nổi người tối qua còn khỏe mạnh mà chỉ sau một đêm đã không còn nữa.

Trang Nhu khoanh tay đứng bên cạnh, cười tủm tỉm nhìn vị Hứa công tử ôn văn nho nhã, dáng vẻ tuấn tú này.

Nàng đột nhiên nháy mắt với Lâm Phi khiến hắn ngơ ngác không hiểu gì, rồi bước lên phía trước, nhướng mày cười nói: "Hứa phò mã, cũng mời ngài đến huyện nha một chuyến, có vài việc muốn thỉnh giáo ngài."

Hứa Nhất Hằng nhìn nàng, vẻ mặt thành khẩn: "Đương nhiên phải đi rồi. Phó huynh đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, bọn ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn được. Chỉ cần nơi nào cần đến Hứa mỗ, Hứa mỗ nhất định sẽ dốc hết sức mình."

"Vậy thì tốt quá, mời ba vị đi." Trang Nhu cười tủm tỉm nói rồi làm động tác mời.