Lúc ở dưới lầu, Lưu mụ mụ không thể đứng cạnh xem nên bây giờ cũng không biết nàng viết gì, chỉ đinh ninh rằng nàng đang xác nhận lại thông tin mà thôi.
Sau đó, Trang Nhu lại hỏi thêm vài chuyện khác rồi mới cáo từ để sang phòng bên cạnh. Lúc này Lưu mụ mụ mới phát hiện, bất kể trong phòng có bừa bộn thế nào, hay có những thứ khiến người ta nhìn mà đỏ mặt ra sao, cô nương này cũng không hề tỏ ra kinh ngạc hay hoảng hốt chút nào.
Nếu không phải tình cờ nghe khách làng chơi tán gẫu, bà cũng chẳng biết chuyện Hoàng thượng tuyển nữ Ứng Bộ. Chuyện vặt vãnh thế này, ngày thường bà cũng chẳng buồn đi hỏi thăm.
Tính ra thì cũng mới được mấy ngày, sao trông nàng đã ra dáng một Ứng Bộ dày dạn kinh nghiệm thế này.
Trang Nhu hỏi xong mấy phòng, đột nhiên dừng lại trước cửa một căn phòng, nghiêng đầu nhìn Lưu mụ mụ: “Lưu mụ mụ, ngươi có biết huyện lệnh hiện tại của huyện Đậu Hồ là ai không?”
“Chuyện này sao lại không biết được, là Ấm Đức Tiểu Quận Vương.” Lưu mụ mụ đáp không chút ngạc nhiên: “Bất kể ai đến làm huyện lệnh, ở trên địa bàn của người ta, chúng ta đều phải dò hỏi cho rõ ràng.”
Cũng coi như lanh lợi, Trang Nhu nói đầy ẩn ý: “Tiểu Quận Vương không phải là kẻ ăn chơi trác táng tầm thường đâu. Hắn khá ngây thơ, muốn làm nên chuyện để chứng tỏ mình không phải phường vô dụng. Cho nên, sau này khó tránh sẽ còn phải đến làm phiền Lưu mụ mụ.”
Lưu mụ mụ kinh ngạc nhìn nàng: “Tiểu Quận Vương muốn lập nên công trạng?”
“Đúng vậy, hắn cảm thấy mình nên làm nên chuyện, bắt đầu từ việc làm một huyện lệnh cho tốt.” Trang Nhu cười rồi bước vào một căn phòng khác.
Lưu mụ mụ đứng ngoài cửa, hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Bà không sợ một kẻ vô dụng đến làm huyện lệnh, vì huyện Đậu Hồ này cũng chẳng có việc gì cần đến người biết làm việc. Nếu huyện lệnh là kẻ bất tài, chỉ cần nhét cho ít bạc, sắp xếp vài cô nương hầu hạ là có thể thu phục.
Cho dù là một kẻ ăn chơi trác táng đến cũng chẳng sao, hạng người này cùng lắm cũng chỉ ức hϊếp bá tánh một chút, mà người có chỗ dựa như các bà thì vẫn có thể dàn xếp ổn thỏa.
Nhưng nếu một kẻ ăn chơi trác táng nổi tiếng vô dụng đột nhiên lại muốn nghiêm túc làm nên chuyện, thì phiền toái to rồi.
Bọn họ sẽ dựa vào lòng nhiệt huyết sôi sục, dùng những ý tưởng trên trời dưới đất để làm ra những chuyện khó lường, còn phiền phức hơn cả kẻ không làm gì. Hơn nữa, thế lực sau lưng Tiểu Quận Vương quá lớn, cho dù hắn có gây ra sai lầm, người khác cũng chẳng làm gì được hắn.
Lưu mụ mụ trong lòng cuống cả lên, vội vàng đi vào phòng, vừa tươi cười vừa vung chiếc khăn trong tay, uốn éo thân mình bước tới: “Bổ gia, sau này người cứ dẫn các huynh đệ đến đây, muốn ăn muốn chơi cứ tự nhiên. Chỉ là sau này, còn phải nhờ Bổ gia chiếu cố nhiều hơn, có động tĩnh gì thì báo trước cho một tiếng.”
Nàng định móc ra một ít bạc, dù sao một nữ quan của Ứng Bộ cũng không thể đến đây chơi bời được. Có điều, vì bị đánh thức vào sáng sớm tinh mơ nên bạc còn chưa kịp mang theo người, nàng đành xấu hổ sờ soạng một hồi mà chẳng thấy gì.
Trang Nhu chỉ nhìn nàng cười cười, rồi buột miệng hỏi cô gái trong phòng một câu: “Vị tỷ tỷ này, trong số những vị khách ở Trúc Ngữ Lâu ngày hôm qua, ngươi thấy ai là người tốt nhất?”
Lưu mụ mụ ở bên cạnh vội vàng nói: “Còn ngây ra đó làm gì? Bổ gia hỏi ngươi điều gì thì cứ thành thật trả lời.”
Cô nương ấy vốn tính tình hoạt bát, lập tức hưng phấn nói: “Đương nhiên là Hứa công tử, ngài ấy là một người tuyệt vời lắm.”
“Ồ, ngài ấy tốt đến mức nào cơ?” Trang Nhu khẽ nhướng mày, tỏ vẻ rất hứng thú, chớp chớp mắt tò mò hỏi.
“Hứa công tử là người hào sảng, ngày thường đến đây đều đối xử với chúng ta rất khách khí, không giống một vài kẻ đáng ghét khác.” Cô nương vui vẻ kể, rồi dường như đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn nói thêm: “Lần trước Hứa công tử còn giúp người khác giải vây, không ngờ lại xảy ra án mạng, còn bị gọi lên nha môn tra hỏi. Thật đáng tiếc, có điều cũng tại lão chủ quán rượu kia ra tay quá nặng, thiếu chút nữa là liên lụy đến cả Hứa công tử.”
Nghe xong những lời này, Trang Nhu nở một nụ cười rạng rỡ: “Vị tỷ tỷ này, xem ra Hứa công tử đó quả là không tệ, không biết là công tử của phủ nào vậy?”
Cô nương bất mãn bĩu môi hừ một tiếng, rồi hậm hực nói: “Vốn là Trạng Nguyên lang, lại bị ép phải cưới Bình Nhuỵ công chúa, sắp phải làm phò mã rồi. Tiền đồ xán lạn cứ thế mà mất, thật đáng tiếc.”
“Đa tạ.” Trang Nhu khép lại quyển sổ, đứng dậy nói một tiếng cảm tạ rồi đi ra cửa. Nàng không thể nào nhớ lầm được, người đang bị giam trong Đại Lý Tự chính là Dịch Tiền, lão chủ quán rượu đã lỡ tay đánh chết một tên quyền quý.
Nếu tính không lầm, người đàn ông ra tay tương trợ mà Dịch Tiền nhắc tới chắc hẳn chính là vị phò mã tương lai của Bình Nhuỵ công chúa, Trạng Nguyên lang họ Hứa.
Đúng là vô xảo bất thành thư, xem ra chuyến này thu hoạch không nhỏ.
Sau khi hỏi han cặn kẽ tất cả các cô nương trên lầu, nàng mới đi xuống. Lâm Phong vẫn ngồi thẳng lưng ôm giấy bút ở đó, nhàm chán đến mức sắp ngủ gật nhưng vẫn phải cố gắng tỉnh táo.
Còn hai kẻ đang chờ được mời khách kia, sau một đêm chơi bời, sáng sớm tinh mơ lại bị một phen kinh hãi nên đã dậy sớm. Lúc này đã đợi cả buổi, cuối cùng không chịu nổi nữa, bèn gục xuống bàn trong đại sảnh mà ngủ say như chết.
Trang Nhu vừa xuống tới liền vỗ vào lưng hai người một cái, lớn tiếng nói: “Đừng ngủ nữa, chúng ta đi ăn cơm thôi.”
“A! Ăn cơm?” Hai người giật mình ngồi bật dậy, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác, một lúc sau mới hoàn hồn, cuối cùng cũng được đi ăn cơm rồi.