Chương 31: Cái Danh Ăn Chơi Trác Táng

Nào ngờ, chuyện đơn giản thế này trước nay chưa từng thất thủ, vậy mà lần này lại trộm gà không thành còn mất nắm gạo, gặp phải một kẻ ngang ngược như vậy. Ở Đậu Hồ Huyện này, ai phá án mà dám tùy tiện bắt người như thế, không chừng bất cẩn một cái là bắt nhầm phải Vương gia.

Mụ cũng không phải kẻ lăn lộn nhiều năm vô ích, bèn nhướng mày, cười khẩy nói: “Nếu không tra ra được người, lại còn làm phiền sự thanh tĩnh của khách nhà ta, ngươi tính sao đây!”

Trang Nhu cũng sa sầm mặt, nghiêm giọng nói: “Công tử của An Dương Bá phủ tối qua đã chết. Lần cuối cùng người ta thấy hắn là rời khỏi đây, còn chưa về đến nhà đã chết cứng. Vì vậy, những người có mặt ở đây hôm qua đều có hiềm nghi gây án, đương nhiên bao gồm cả ngươi.”

“Vừa rồi nếu không phải ta lanh trí, e rằng đã có mấy kẻ nhảy cửa sổ chạy mất rồi.”

Ánh mắt nàng lạnh lẽo liếc về phía mấy gã đàn ông, đó đều là những kẻ định trèo cửa sổ lúc nàng đá cửa xông vào. Không làm việc trái pháp luật thì có gì phải trốn, nơi này chắc chắn có vấn đề!

Bốn người kia lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều, chỉ khoác chăn đứng đó không nói một lời, đầu ngẩng cao ra vẻ kiêu ngạo.

Lúc này, Trang Nhu quay đầu nhìn về phía Lâm Phi, ôm quyền cung kính nói: “Bẩm đại nhân, ti chức đã tuân lệnh của người, đưa tất cả mọi người xuống đây. Bây giờ mời đại nhân thẩm vấn, nếu có kẻ nào không thành thật, đại nhân cứ việc ra lệnh, ta sẽ giúp chúng nới lỏng gân cốt.”

Tất cả mọi người trong sảnh đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Phi, ánh mắt tràn ngập địch ý. Quả nhiên là nanh vuốt của quan phủ, có chút quyền lực trong tay liền làm càn!

Lâm Phi thầm nghiến răng, nữ nhân này quả thật quá nhỏ mọn, vậy mà đã trả thù ngay lập tức. Chuyện hắn đứng ở cửa ghi chép lúc nãy, chắc nàng chỉ coi là trò đùa thôi sao!

Trang Nhu đợi một lúc, thấy hắn không đáp lời mà sắc mặt lại càng khó coi, bèn tỏ vẻ bừng tỉnh ngộ mà hỏi: “Đại nhân, ý của người là muốn dùng đại hình sao?”

“Cái gì!” Cả đại sảnh lập tức xôn xao, còn chưa hỏi câu nào sao đã muốn dùng đại hình rồi!

“Các ngươi phá án kiểu gì vậy, chưa hỏi gì đã đòi tra tấn!”

“Biết ta là ai không? Ta xem các ngươi có kẻ nào dám động vào một sợi tóc của ta không!”

“Chúng ta có công danh trong người, gặp quan không quỳ, các ngươi chỉ là một Ứng Bộ nho nhỏ mà cũng dám làm càn!”

Thân phận của những người qua đêm ở Trúc Ngữ Lâu vô cùng phức tạp, hạng bét nhất cũng là tú tài và các công tử nhà giàu. Không ít hạ nhân nghe tin cũng chạy đến từ các phòng bên, mang quần áo đến cho công tử và lão gia nhà mình che thân, rồi quay sang hùa vào mắng chửi Lâm Phi.

Lâm Phi hung hăng đảo mắt qua bọn họ, ánh mắt tựa như muốn gϊếŧ người, khiến đám hạ nhân sợ đến câm như hến, co rụt cổ lại, muốn trốn ra sau lưng chủ nhân.

Chỉ có những kẻ tự cho mình thân phận cao quý là chẳng hề sợ hãi ánh mắt của hắn, vẫn cứ ngẩng đầu ưỡn ngực đứng đó.

“Ta chỉ hỏi vài tình tiết vụ án, hỏi xong những người không liên quan có thể rời đi. Các ngươi chỉ cần kể lại cẩn thận những gì đã thấy về chuyện của công tử An Dương Bá gia ngày hôm qua là có thể đi được rồi.” Sự việc đã đến nước này, Lâm Phi cũng chỉ đành căng da đầu mà làm, chuyện còn lại cứ để cho đại nhân Đại Lý Tự ứng phó, dù sao vẫn còn có Tiểu Quận Vương chống lưng mà.

“Hừ!” Một tiếng hừ lạnh khinh thường vang lên từ trong đám đông, chẳng ai chịu hé răng, thậm chí có kẻ còn giễu cợt: “Không nhớ đã gặp, không nhớ nổi.”

Bọn họ đang say giấc nồng trong chốn hương mềm nệm ấm, bị đánh thức đột ngột như vậy thì hồn vía thiếu chút nữa bay mất. Có mấy kẻ còn tưởng phu nhân ở nhà dẫn người đến bắt gian, theo bản năng đã định nhảy qua cửa sổ xuống sông rồi.

Lâm Phi liếc nhìn Trang Nhu bằng ánh mắt lạnh như băng. Nếu không phải nàng bày ra trò này, thì sao đám người này lại khó đối phó đến thế? Chẳng hiểu gì cả mà đã làm càn!

Bắt gặp ánh mắt của hắn, Trang Nhu hơi sững lại rồi nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng cầm bút lông lên liếʍ nhẹ đầu bút, cảm thấy mực trên đó chưa đủ đậm, bèn nói với Lưu mụ mụ: “Vị mụ mụ này, phiền mụ mụ cho mượn thỏi mực dùng một chút, ta nghĩ thứ này các người chắc là có chứ.”

Sắc mặt Lưu mụ mụ trông rất khó coi, nhưng vẫn đi lấy một thỏi mực rồi đặt mạnh xuống bàn một cái “cộp”. Lâm Phi cũng không cản nàng, coi như để trả đũa chuyện nàng vừa kéo hắn xuống nước, cứ để nàng nếm chút mùi đau khổ cũng tốt.

Rót một ít trà nguội, Trang Nhu dùng sức mài mực, rồi không thèm ngẩng đầu lên mà cất giọng: “Các vị tú tài lại đây ghi danh trước, ghi rõ họ tên, sư phụ là ai, học ở thư viện nào.”

“Chờ các tú tài ghi danh xong, tiếp theo sẽ đến các vị quan viên. Nếu các vị không phối hợp điều tra, đến lúc đó chúng ta đành phải ghi lại tên của các vị để trình lên đại nhân.”

“Ngươi dám!” Mọi người vừa nghe lại phải ghi lại cả tên tuổi và thân phận thì lập tức nhao nhao như ong vỡ tổ.

Đến chốn phong nguyệt vui chơi vốn là chuyện yêu thích của văn nhân và quyền quý, đây là một quy tắc ngầm mà ai cũng ngầm hiểu với nhau. Nhưng nếu bị người ta ghi tên lại thì vô cùng khó chịu.

Đặc biệt là các tú tài, họ luôn có cảm giác chuyện này sẽ đến tai lão sư của mình. Dù cho có khi chính lão sư của họ cũng đến đây chơi, nhưng cái chuyện bị réo tên điểm mặt thế này thì chắc chắn sẽ bị trách phạt.

Nhìn đám người đang ồn ào cãi vã, Trang Nhu tỏ vẻ khó xử giải thích: “Các vị đừng làm loạn nữa, chúng ta cũng hết cách rồi. Cấp trên của chúng ta là Ấm Đức Quận Vương, các vị cũng biết ngài ấy là người thế nào rồi. Nếu không tra ra manh mối, không hỏi được kết quả gì, thì cũng phải ghi lại tên các vị để báo cáo với ngài ấy chứ.”

“Hay là thế này, chúng ta sẽ không ghi tên, các vị chỉ cần phối hợp một chút, nói ra những gì mình biết. So với việc danh sách bị đưa đến tay Tiểu Quận Vương, ta nghĩ chắc các vị đã nhớ ra hôm qua công tử của An Dương Bá gia đã làm những gì ở đây rồi phải không?”

Ngay khi đại danh của Tiểu Quận Vương được nói ra, cả Trúc Ngữ Lâu bỗng chốc im phăng phắc. Ai nấy đều kinh hãi trong lòng, lẽ nào lại là tên đó điều tra vụ này?