Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mỹ Nhân Cầm Đao

Chương 27: Nơi Quỷ Quái

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Huyện nha, huyện nha, ở đâu nhỉ?” Trang Nhu nghĩ Kinh Môn Phủ nằm ở nơi dễ thấy như vậy, thì nha môn của huyện Đậu Hồ này chắc chắn cũng phải ở trên con phố chính, chỉ cần đi dọc theo là thấy. Nhưng đi một vòng, giữa những cửa hàng rực rỡ muôn màu, nàng chỉ thấy một tòa nhà cũ nát chứ không tài nào tìm được huyện nha ở đâu.

Nàng dừng lại, xuống ngựa, chặn một người qua đường lại hỏi: “Xin hỏi, huyện nha của huyện Đậu Hồ ở đâu ạ?”

Người nọ chẳng thèm liếc nhìn nàng một cái, chỉ thuận tay chỉ về phía ven đường: “Chẳng phải ở kia sao, có kiện tụng thì tự mình vào đi, trống đã hỏng rồi, không gõ được đâu.”

“Cái gì?” Trang Nhu trợn mắt há hốc mồm nhìn huyện nha ven đường, đó chính là tòa nhà cũ nát mà nàng đã đi qua hai lần, vừa cũ vừa nát, trông như một nơi bỏ hoang. Huyện Đậu Hồ này nơi nào cũng hoa lệ và xa hoa, vậy mà nha môn lại rách nát đến thế này.

Hơn nữa, tấm biển hiệu có mấy chữ “Huyện nha Đậu Hồ” phía trên phủ một lớp bụi dày, giăng đầy mạng nhện, đến chữ cũng không nhìn rõ. Trong kẽ bậc thềm đá còn mọc đầy cỏ xanh, chiếc trống kêu oan vốn phải đặt ở bên cạnh thì đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu, ngay cả một cái thùng rỗng cũng không có.

Cửa không có lấy một bóng nha dịch, một cánh cửa bong tróc sơn nghiêm trọng thì đóng chặt, còn cánh cửa kia, nàng định đẩy ra để ngó vào xem thử thì mới phát hiện nó vốn không hề tồn tại. Nha môn này đến cửa cũng thiếu mất một cánh.

Nàng đứng sững sờ ở cửa thì đoàn người của Tiểu Quận vương cũng vừa tới. Xe ngựa dừng trước cổng lớn, sau khi dẫm lên ghế đẩu bước xuống, Sở Hạ nhìn quanh một lượt rồi bất mãn nói: “Tiêu Nhiên, chúng ta muốn đến huyện nha, ngươi dẫn ta tới Hương Mãn Lâu làm gì, bây giờ đã đến giờ cơm đâu.”

Ngay đối diện bên kia đường là một tửu lâu hoa lệ, tuy bây giờ chưa phải giờ cơm nhưng cũng người ra kẻ vào tấp nập.

Tiêu Nhiên chắp tay nói: “Đại nhân, huyện nha ở ngay đây ạ.”

“Đâu? Tưởng ta chưa từng đến con phố này chắc!” Sở Hạ lại nhìn trái ngó phải một hồi mà vẫn không thấy huyện nha đâu, “Chỉ là không hiểu sao cái nhà cũ hoang phế này vẫn chưa được bán đi nhỉ?”

Trang Nhu không nhìn nổi nữa, bèn chỉ vào tòa nhà rách nát kia nói: “Đại nhân, đây là huyện nha Đậu Hồ, là chỗ ngài làm việc đấy ạ.”

Sở Hạ khựng lại, lúc này mới quan sát kỹ tòa nhà mà hắn thường đi qua nhưng chưa bao giờ để mắt tới. Hắn nheo mắt nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu một lúc lâu mới nhận ra mấy chữ lớn viết trên đó.

“Ha ha ha ha…” Sở Hạ đỡ trán cười phá lên. Mọi người đều nhìn hắn, không hiểu có gì đáng cười. Cười đủ rồi, hắn bèn xoay người đi về phía xe ngựa: “Đi, về thôi, vụ án này không xét nữa. Kéo thi thể về Kinh Môn Phủ, cứ nói bổn vương có việc quan trọng không rảnh xử lý, để Trần Thanh Phong tiếp tục thẩm tra.”

Thị vệ đội trưởng Tiêu Nhiên chẳng những không khuyên can mà còn lập tức chắp tay nói: “Vâng.”

Trong khi đó, một thị vệ khác đã vén rèm xe lên, chờ lệnh của hắn để rời đi.

“Ngươi đi đâu đấy!” Trang Nhu thấy vậy thì nổi nóng, lao vụt lên trước, định vươn tay túm cổ áo hắn lôi xuống. Tay còn chưa chạm được vào người Sở Hạ thì một nắm đấm đã lao tới trước mặt, nhắm thẳng vào mặt nàng mà đánh tới.

Nàng khẽ lách người, nắm đấm kia sượt qua chóp mũi. Nàng thuận thế vặn eo sang bên, cả người thoát khỏi tầm tấn công của cú đấm rồi lập tức lạnh giọng quát: “Ngươi làm gì!”

Kẻ chặn nàng lại là một thị vệ khác. Từ lúc xuất hiện, mặt hắn đã như đưa đám, trông như thể có kẻ nợ hắn mấy trăm vạn lượng bạc không trả. Giờ phút này ra tay, mặt hắn lại càng đằng đằng sát khí, mang bộ dạng muốn đẩy người ta vào chỗ chết.

Sở Hạ quay đầu lại, ngẫm nghĩ một lát rồi cười nói: “Nếu ngươi có thể đánh thắng thị vệ của ta, ta sẽ ở lại cái nơi rách nát này để xét xử vụ án của ngươi. Nhưng nếu ngươi thua, thì phải mọi chuyện đều nghe theo ta, bảo ngươi đi hướng đông thì không được đi hướng tây, ngoan ngoãn làm nha hoàn cho ta.”

Trang Nhu không nói gì, chỉ nhìn hắn chằm chằm, trong lòng đã chửi thầm hắn mấy chục lần.

“Sử Tàng, thủ hạ lưu tình một chút, đừng đánh chết người ta đấy.” Sở Hạ ngồi trên chỗ đánh xe, ung dung xem kịch vui.

Sử Tàng không nói một lời, bàn tay từ nắm đấm hóa thành trảo, tấn công về phía Trang Nhu. Sát ý trong mắt hắn tuôn ra, căn bản không có ý định thủ hạ lưu tình, một trảo mang theo kình phong sắc bén chộp thẳng tới cổ nàng.

Nhìn hắn đằng đằng sát khí lao tới, khóe mắt Lâm Phi giật giật, trong đầu chợt nghĩ đến một người. Tương truyền, bên cạnh Tiểu Quận Vương có bốn thị vệ do Hoàng thượng ban cho, trong đó có một kẻ tàn nhẫn độc ác nhất. Kẻ đó một khi đã ra tay thì hiếm có ai toàn mạng trở về. Chỉ là dạy dỗ một nữ hài không hiểu quy củ mà lại phái kẻ này ra, lòng dạ Tiểu Quận Vương cũng thật quá độc ác.

Sở Hạ lại chẳng hề hấn gì, vẫn ngồi trên xe ngựa cười tủm tỉm quan sát, trong mắt không có lấy một tia cảm xúc. Người sắp bị thị vệ đánh cho không chết cũng bị thương kia, đối với hắn cũng chỉ như một con kiến. Chỉ cần một cái búng tay là có thể khiến nàng chết.

Bất kể là đạo tặc hung hãn hay phụ nữ trẻ em tay không tấc sắt, Sử Tàng cũng sẽ không thủ hạ lưu tình, đó chính là ý nghĩa tồn tại của hắn.

Móng vuốt sắc bén kia có thể dễ dàng bóp nát cổ của một người, nhất là cái cổ mềm mại của một người sống trong nhung lụa như Trang Nhu.

Đúng lúc này, hắn thấy Trang Nhu đột nhiên nở một nụ cười vui vẻ, móng vuốt liền sượt qua bên cổ đối phương. Một bàn tay nhỏ nhắn xuất hiện ngay trước mặt hắn, hung hăng túm lấy đầu hắn rồi đập mạnh xuống đất.

Gáy bị đập mạnh xuống đất khiến hắn thất thần trong giây lát, nhưng hắn lập tức tỉnh táo lại, phát hiện Trang Nhu đã đè ngồi trên người mình, hai chân ghì chặt tay hắn. Hai tay nàng ôm lấy đầu hắn, tựa như đang cầm một quả óc chó muốn đập nát trên nền đá, rồi điên cuồng đập mạnh xuống đất.

Tiếng va đập vang lên không ngớt, mặt đất cũng rung lên nhè nhẹ. Trang Nhu như phát điên, cứ nắm đầu Sử Tàng mà đập liên hồi, máu văng tung tóe trên mặt đất, đỏ thẫm một mảng, trông như quả hồng bị xe ngựa cán nát. Những người qua đường vốn đang xúm lại xem náo nhiệt bị dọa đến mức không thốt nên lời, chỉ biết trơ mắt nhìn cảnh gϊếŧ người ngay trên phố này.

Sở Hạ ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn Trang Nhu, rồi đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ, tán thưởng: “Lợi hại thật đấy, ta thích.”
« Chương TrướcChương Tiếp »