Đối với chuyện đổi nơi thẩm án, An Dương Bá kịch liệt phản đối, nhưng Trần Thanh Phong của Kinh Môn Phủ lại mừng thầm trong bụng.
Hắn đường hoàng viện dẫn luật pháp, nói cho An Dương Bá rằng theo luật, con trai ông ta chết ở huyện Đậu Hồ, thế nên sao cũng không đến lượt phủ của hắn thẩm án.
Nếu không hài lòng với kết quả phiên thẩm, sau này ông ta có thể đến Đại Lý Tự kháng nghị, yêu cầu phúc thẩm là được. Chuyện này thật sự không liên quan chút nào đến Kinh Môn Phủ, cho dù mọi người quen biết nhau thì cũng phải tuân theo phạm vi quản lý, không thể tùy tiện làm bậy.
Sau hơn nửa ngày ầm ĩ, An Dương Bá cuối cùng đành chịu thua, chỉ có thể lại đưa thi thể và người của mình đi về hướng huyện Đậu Hồ.
Trên đường đi, Trang Nhu vừa cưỡi ngựa vừa không ngừng nhìn về phía xe ngựa của Tiểu Quận Vương, định bụng nhân lúc này nói chuyện rõ ràng với hắn, xem có phải hắn muốn mình tham gia vụ án này không. Nhưng hễ nàng định mở miệng, ánh mắt lạnh như băng của người bên cạnh lại liếc sang.
Nàng bĩu môi, quay đầu lại hỏi một cách bất lực: “Lâm huynh, sao huynh cứ nhìn chằm chằm ta thế? Ta vẫn là hoàng hoa đại khuê nữ chưa xuất giá đấy, huynh không biết tránh hiềm nghi à?”
“Hả?” Nam tử mặc trang phục màu chàm bên cạnh nàng có vẻ mặt nghiêm nghị, đang nhướng mày nhìn nàng, rõ ràng là không biết phải đáp lời ra sao, nhưng thái độ lạnh lùng thì vẫn không đổi.
“Không được nhìn ta nữa, ngươi cái tên đăng đồ tử này, muốn ngồi tù phải không!” Trang Nhu nghiêm mặt nói.
Lâm Phi liếc xéo nàng. Nếu có thể, hắn đã chẳng muốn dính vào loại án tử này. Tiếc là vụ án lại liên quan đến quyền quý, mà An Dương Bá thì không tin vào khả năng phá án của Tiểu Quận Vương, nên Đại Lý Tự mới phái hắn tới.
Nữ nhân này là nghi phạm mà lại còn muốn quang minh chính đại đi theo, tám phần là muốn tự mình rửa sạch oan khuất. Bọn quyền quý thích nhất là mấy chuyện làm theo hứng thế này, để một nữ nhân tới phá án, chắc cảm thấy vui lắm đây.
Đối với họ thì là chuyện vui, nhưng Lâm Phi lại không thấy vậy, thà tống thẳng nàng vào đại lao còn tiện hơn.
Hắn lạnh mặt nói: “Ta nhìn ngươi vì ngươi là nghi phạm, nghi ngờ ngươi có thể gây rối với Tiểu Quận Vương, đây là chức trách của một Ứng Bộ. Nếu không muốn bị ta nhìn chằm chằm thì ngươi bớt nhìn về phía xe ngựa lại, ngoan ngoãn cưỡi ngựa của ngươi đi.”
Trang Nhu nhìn thẳng vào hắn, đột nhiên hỏi: “Lâm Phi, ngươi xếp hạng bao nhiêu trên bảng Thần Chuẩn?”
Lâm Phi lạnh lùng đáp: “Hạng 97, có gì chỉ giáo?”
“Có chứ, đợi tới kỳ khảo hạch năm sau, ta sẽ đoạt lấy vị trí của ngươi.” Trang Nhu bình tĩnh nói.
“Hả?” Lâm Phi ngơ ngác nhìn nàng, thấy nàng đang trừng mắt nhìn mình vô cùng nghiêm túc thì chỉ cảm thấy đúng là gặp quỷ, nữ hài bây giờ thật không biết trời cao đất dày.
Trang Nhu ngồi trên lưng ngựa, tự tin nói: “Ngươi cứ chờ xem, đến lúc đó đừng có khóc nhè đấy.”
Lâm Phi lạnh lùng đáp: “Vậy sao? Có lẽ sau mùa thu này ngươi đã bị xử trảm rồi, lo nghĩ cách sống sót trước đi.”
“Hừ.” Trang Nhu hừ một tiếng, vung roi quất vào mông ngựa rồi phóng về phía trước, một mình chạy tới huyện Đậu Hồ.
Sở Hạ vén rèm xe lên, nhìn bóng lưng đã đi xa của Trang Nhu, khó hiểu nói: “Nha đầu này thật không biết nghe lời, hay là bảo Đại Lý Tự đổi người khác tới đi, người này cứ như ngựa hoang thoát cương vậy.”
“Quận vương, thuộc hạ sẽ đến Đại Lý Tự ngay, bảo họ gọi bà lão đã đuổi đi về để thay cho nàng.” Thị vệ trưởng Tiêu Nhiên nói.
“Khoan đã, bà lão?” Sở Hạ kinh hãi nhìn hắn, tức giận nói: “Bổn vương là một mỹ nam tử thế này, mà ngươi lại định tìm một bà lão đến đây cho ta ư? Thôi, cứ là nàng đi. Cùng lắm thì chờ vụ án này kết thúc, các ngươi chọn ra một người. Đến lúc đó khích nàng cá cược, nếu thua một người trong số các ngươi thì sau này phải nghe lời bổn vương, ngoan ngoãn hầu hạ ta.”
Tiêu Nhiên nghiêm túc hỏi: “Nếu nàng ấy thắng thì sao?”
“…” Sở Hạ hung hăng lườm hắn một cái: “Các ngươi mà dám nương tay, ta sẽ đến thanh lâu dạo một vòng, rồi cứ chờ mẫu thân ta xử lý các ngươi đi.” Nói rồi, hắn thả rèm xuống, quay vào trong xe, nghĩ đến trò vui sắp tới thì không khỏi hớn hở ra mặt.
Đối mặt với vị Tiểu Quận Vương trẻ con như vậy, đội trưởng thị vệ Tiêu Nhiên của hắn chẳng nói chẳng rằng. Bảo bọn họ thua ư, đó là chuyện không thể nào.
Trang Nhu đến huyện Đậu Hồ trước một bước. Cái huyện thành nho nhỏ này tọa lạc ngay bên hồ Đậu, khắp nơi đều là những tòa nhà vườn tược, tất cả đều là biệt viện lớn nhỏ của quyền quý và phú thương. Chỉ có một con phố chính, hầu hết các cửa hàng đều nằm hai bên con phố này, nhưng nơi phồn hoa nhất lại không nằm trên con đường này, mà tập trung cả ở ven hồ Đậu.
Giữa ban ngày ban mặt đã có không ít hoa thuyền trôi trên mặt hồ, tiếng nhạc du dương từ xa vọng lại, khiến lòng người ngứa ngáy, chỉ muốn lên thuyền nghe thử xem người hát khúc ấy là mỹ nhân phương nào.
“Trời còn chưa tối mà đã có nhiều thuyền hoa đến thế.” Trang Nhu vừa thấy huyện thành này đã cảm thấy thất vọng, dân cư cũng chẳng có gì phức tạp, nhiều nhất chỉ có vài bà mẹ đến tố cáo có kẻ uống hoa tửu không trả tiền.
Trong lòng nàng đang mong có đại án, nhưng ở đây nửa cái cũng không có.
Khoan đã! Nàng đột nhiên nhận ra, chẳng phải vừa mới xảy ra một vụ án lớn, mà chính mình còn là nghi phạm hay sao. Phải nhanh chóng phá vụ án này, đến lúc đó cũng coi như lập được một công, sang năm lúc xét duyệt thành tích còn phải có án kiện mới được.