Chương 23: Kỳ Quái

Sau đó, nàng cau mày, nhìn chằm chằm An Dương Bá rồi nghiêm giọng: "An Dương Bá, không điều tra thì làm sao có chứng cứ! Nếu ngài muốn báo thù cho con trai thì nên để ngỗ tác đến khám nghiệm tử thi tìm ra hung thủ mới là chuyện cần làm."

An Dương Bá chỉ thẳng vào nàng, gầm lên: "Hung thủ chính là ngươi!"

"Đại nhân, vụ án này không thể phá được, xin ngài hãy nói một lời đi. Không thể cứ cù cưa mãi thế này được, tuy bây giờ đã là mùa xuân nhưng thi thể sẽ bị phân hủy rất nhanh đấy!" Trang Nhu quay sang nhìn Trần Thanh Phong. Ngài dù sao cũng là Phủ doãn Kinh Môn phủ sao lại sợ một vị Bá gia như vậy?

Trần Thanh Phong nhìn sang An Dương Bá. Tử thi này vẫn nên khám nghiệm một chút, quy trình cần phải theo thì vẫn phải theo nếu không vụ án báo lên Đại Lý Tự cũng sẽ bị trả về. Hắn không muốn phải tái thẩm một vụ án phiền phức thế này.

Vừa thấy ông ta nhìn sang đã thấy An Dương Bá lập tức xù lông, chĩa mũi dùi về phía Trần Thanh Phong. Mắt ông ta cứ long lên sòng sọc như sắp lao tới xé xác người ta, dọa cho đám lại dịch xung quanh phải vội vàng xông lên giữ chặt lấy hắn.

Trần Thanh Phong bị hắn dọa cho giật mình, sớm đã nghe nói An Dương Bá này là kẻ thô lỗ, không ngờ lại thật sự làm ra chuyện mất mặt thế này. Dưới sự bảo vệ của lại dịch, ông ta đã lùi sát vào tận chân tường.

"Ha ha, thật là nực cười hết sức, ngươi xem cái công đường này náo loạn chưa kìa. Gấm vóc lụa là cũng không che được cái gốc gác thô bỉ của An Dương Bá gia, thế này là sắp đánh nhau đến nơi rồi." Trần Lung vỗ tay, xem chừng vô cùng thích thú, chỉ thiếu điều hét lên mấy tiếng "hay lắm".

Trang Học Văn nhìn hắn nói: "Trần huynh, người bị truy đánh chính là lệnh tôn đó."

Trần Lung gật đầu đáp: "Ta đương nhiên biết, nhưng muốn xử lý loại người này thì phải để hắn đắc ý một chút đã. Đợi ta nghĩ xem hắn là người của ai rồi tìm đối thủ của bọn họ để bán cơ hội vạch tội tham ô này đi. Không những kiếm được một khoản, mà còn trả được mối thù hắn vô lễ với phụ thân ta hôm nay."

"Hắn là người của Hoàng các lão qua lại khá thân thiết với Công Bộ. Nếu ngươi muốn bán ân tình này thì đừng tìm đối thủ trên mặt nổi là Lý các lão mà hãy đi tìm Phiêu Kỵ đại tướng quân Ngô An, ông ta chắc chắn sẽ trả giá cao." Trang Học Văn bình thản nói.

Dễ dàng có được tin tức như vậy, Trần Lung mỉm cười chắp tay hành lễ với hắn: "Đa tạ tiểu tiên sinh chỉ điểm."

Trang Học Văn cũng không đưa tay ra hiệu cho hắn miễn lễ, mà chỉ thắc mắc hỏi: "Trần huynh, huynh đừng quậy nữa, sao Tiểu Quận Vương vẫn chưa tới?"

Trần Lung thản nhiên đáp: "Chắc là sắp rồi, bây giờ loạn thế này cũng có thẩm tra được đâu. Học Văn huynh cứ yên tâm."

Một cỗ xe ngựa dừng ngay bên ngoài Kinh Môn phủ. Bốn thị vệ uy phong lẫm liệt lặng lẽ đứng cạnh xe, nhưng mãi không thấy người trên xe bước xuống. Các thị vệ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, cứ thế chắn ngay trước cửa phủ.

Quản gia của phủ An Dương Bá liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đây là xe ngựa của Ấm Đức Quận Vương, dấu hiệu trên đó dễ thấy vô cùng.

Lão lập tức phái người đi báo cho tất cả hạ nhân, không một ai được phép gây náo loạn nữa. Vị này không phải là người dễ nói chuyện, quỷ mới biết lúc ngài không vui sẽ nổi điên làm ra chuyện gì.

"Thật là phiền phức vậy mà lại đánh chết người rồi, có điều cũng có chút bản lĩnh đấy." Sở Hạ đặt đũa xuống, uống một ngụm trà rồi mới cầm chiếc khăn viền vàng trên đĩa vuông lên lau miệng.

Trong thùng xe có đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày bốn năm đĩa điểm tâm vẫn còn thừa không ít. Sáng sớm tinh mơ đã bị làm ồn, tâm trạng của hắn cũng chẳng tốt đẹp gì.

Hắn ném chiếc khăn xuống, bất mãn nói: "Mở cửa."

Bên ngoài xe, một thị vệ có vẻ mặt lạnh lùng tiến lên mở cửa. Dưới xe ngựa đã được đặt sẵn một chiếc ghế nhỏ, Sở Hạ bèn dẫm lên đó bước xuống.

Hắn còn chưa đứng vững, một gã gia nhân của An Dương Bá phủ đã từ trong đám đông lao ra, quỳ rạp xuống trước mặt hắn rồi gào khóc thảm thiết.

“Đại nhân ơi, ngài chắc chắn là vị quận vương đức cao vọng trọng, xin ngài hãy vì công tử nhà ta mà làm chủ!”

Sở Hạ sững sờ, thầm nghĩ gã gia nhân của An Dương Bá phủ này quả thật trung thành, nhưng đầu óc lại có vấn đề. An Dương Bá phủ chứ có phải thường dân thấp cổ bé họng gì đâu, mà phải để hạ nhân ra đây quỳ lạy cầu xin làm chủ thế này, đúng là một tên ngu xuẩn không biết từ đâu chui ra.

Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ người này, định ra hiệu cho thị vệ bên cạnh kéo gã ra để mở đường cho mình đi vào. Bảo hắn vòng qua người đang quỳ lạy mà đi thì hắn tuyệt đối không muốn, trước nay chỉ có người khác nhường đường cho hắn, chứ không có chuyện hắn phải nhường người khác.

Không ngờ, gã kia lại không biết điều mà tiếp tục cầu xin: “Đại nhân, công tử nhà ta là người tốt, tính tình đặc biệt tốt lại còn trông ngọc thụ lâm phong, phong độ nhẹ nhàng, có thể nói là nhân trung long phượng. Giờ người bị đánh chết vô cớ tuy nhiên đối phương lại không nhận tội, xin đại nhân hãy vì công tử nhà ta mà làm chủ!”

“Ồ?” Sở Hạ nhướng mày nhìn gã, “Công tử nhà ngươi trông ngọc thụ lâm phong?” Hắn đã từng gặp Phó Hậu Phát, căn bản là chẳng liên quan gì đến mấy từ này thế mà gã dám nói những lời không biết xấu hổ như vậy ngay trước mặt bổn vương.

Gã gia nhân kia lập tức hớn hở nói: “Đúng vậy, công tử nhà ta đã tự mình nói ngài ấy phong lưu phóng khoáng, là mỹ nam tử nổi danh nhất kinh thành. Đại nhân tuy cũng anh tuấn nhưng so với công tử nhà ta thì vẫn còn…”

Nói đến đây, gã đột nhiên nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng tự vả vào mặt mình mấy cái, vừa đánh vừa mắng: “Không, tiểu nhân nói sai rồi, đại nhân mới là người anh tuấn nhất!”

Sở Hạ nhếch mép cười tà ác, lập tức có thị vệ tiến lên, một cước đá văng gã gia nhân kia. Còn hắn thì đi thẳng vào đại môn Kinh Triệu phủ, vẻ mặt rõ ràng đã vô cùng tức giận.

Gã gia nhân kia bò dậy cũng không thèm quay đầu lại, dưới ánh nhìn ngơ ngác của những người hầu An Dương Bá phủ, thoắt cái đã chạy mất dạng.

Lúc này quản gia của An Dương Bá phủ mới sực tỉnh: “Không hay rồi, hắn không phải người của phủ chúng ta!” Nhưng người đã chạy mất, muốn bắt lại cũng không kịp nữa.