Cái trò ép người này đúng là chơi quá thuận tay rồi, Trần Thanh Phong nhíu mày, tuy không vui lắm nhưng cũng mừng vì thấy An Dương Bá ồn ào đã chịu yên lặng. Ông bèn đập kinh đường mộc, quát: "Trang Nhu, bản quan hỏi ngươi, có phải ngươi đã đánh chết Phó Hậu Phát không!"
"Thưa đại nhân, hôm qua ti chức đang thi hành công vụ khi bắt hắn thì gặp phải sự chống cự nên mới ra tay khống chế. Sao có thể cố ý đánh chết hắn được? Ti chức và hắn vốn không hề quen biết." Trang Nhu nói năng đầy lý lẽ.
Trần Thanh Phong hỏi: "Hắn phạm tội gì?"
"Gϊếŧ người giữa phố vì vậy ti chức mới ra tay. Không ngờ hắn còn có hộ viện, bốn người xông lên định gϊếŧ ti chức. Nếu gặp nguy hiểm mà bỏ chạy, không bắt kẻ phạm tội quy án thì sao còn xứng đáng là người của Ứng Bộ nữa." Trang Nhu nghiêm nghị nói.
An Dương Bá lúc này chỉ muốn gϊếŧ chết Trang Nhu, dù có gϊếŧ cả nhà nàng cũng không thể nguôi được nỗi đau mất con của hắn!
Hắn âm thầm nhìn chằm chằm Trang Nhu, bụng bảo dạ dù cho Tiểu Quận Vương có đến đây, hắn cũng sẽ không để ả đàn bà này thoát.
Vốn dĩ An Dương Bá đã chỉ đích danh Trang Nhu là hung thủ, nếu là người của gia đình bình thường thì cứ thế phán quyết là xong. Nhưng bây giờ Trần Thanh Phong không thể làm vậy. Trang Học Văn tuy có tiếng nói ở Quốc Tử Giám, có thể mang lại không ít thuận lợi cho con trai ông nhưng đó không phải là lý do khiến ông do dự.
Vấn đề lớn nhất chính là thánh ý. Hoàng thượng đột nhiên cho dán hoàng bảng tuyển nữ Ứng Bộ, cuối cùng lại chỉ tuyển một người. Bề ngoài thì nói là do những người khác quá xấu ảnh hưởng đến hình tượng nên chỉ chọn người này. Nhưng lại cố tình giao cho Tiểu Quận Vương, chuyện này có chút vấn đề, như hôm qua ở Đại Lý Tự chính ông cũng đã đích thân hỏi về việc này.
Tiểu Quận Vương đòi làm huyện lệnh, hiện tại bị điều đến huyện Đậu Hồ, đó không phải là một nơi tầm thường mà toàn là biệt viện của quyền quý. Ai cũng biết tuy trên triều đình trông có vẻ hòa thuận nhưng thực chất quyền lực chủ yếu vẫn nằm trong tay các trọng thần bởi vì tiên hoàng băng hà quá sớm.
Mọi người đều đoán rằng việc Tiểu Quận Vương đến huyện Đậu Hồ có lẽ là do Hoàng thượng phái đi, mục đích là để nắm thóp các đại thần. Làm quan trong kinh thành, nếu không suy tính nhiều một chút thì rất dễ mất đầu.
Bất kể chuyện này có uẩn khúc gì hay không, Trần Thanh Phong cũng không muốn mạo hiểm đắc tội với Tiểu Quận Vương. Hắn đã nghe nói chuyện hôm qua An Dương Bá chạy tới biệt viện của Tiểu Quận Vương để đòi lại công bằng nhưng cuối cùng lại tức tối bỏ về.
Làm quan, cho dù không thể vì dân làm chủ thì cũng không thể gây thêm phiền phức cho hoàng gia được.
Vì vậy, hắn quyết định phải xét xử vụ án này thật cẩn thận. Nếu có thể tìm ra manh mối đồng thời và phá được vụ án thì sẽ không đắc tội với bên nào cả.
Hắn hắng giọng rồi hỏi: “Nhưng chuyện hôm qua đã được giải quyết, Phó Hậu Phát cũng không hề gϊếŧ người giữa đường, đó chỉ là một hiểu lầm. Hôm nay hắn đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, cho dù ngươi là công sai, nếu đánh chết người thì cũng phải đền mạng. Phủ An Dương Bá có nhân chứng, chứng minh hôm qua ngươi đã hung hãn đánh người quá cố, ngươi còn gì để nói không?”
Trang Nhu nói: “Vậy ta muốn gặp nhân chứng.”
An Dương Bá lúc này đứng ngồi không yên. Trần Thanh Phong thẩm vấn hôm nay chẳng có chút uy phong nào, thái độ này khiến gã cảm thấy có kẻ đang ngáng đường, muốn cho qua chuyện này một cách mập mờ.
Gã đột ngột đứng phắt dậy, chỉ vào Trang Nhu mà mắng: “Chuyện đã đến nước này mà ngươi còn dám ngụy biện, chính ngươi đã gϊếŧ người! Người nhà ngươi còn phạm tội bao che thì cả nhà đều phải bị tống vào đại lao!”
“An Dương Bá xin hãy bình tĩnh. Chẳng phải bản quan đang thẩm vấn đây sao? Chớ nên nóng vội, bản quan nhất định sẽ trả lại công bằng cho nỗi oan của lệnh công tử.” Trần Thanh Phong lên tiếng an ủi, trong lòng thầm nghĩ hắn ghét nhất là phải xử mấy vụ án thế này vì lúc nào cũng có kẻ thích chỉ tay năm ngón.
Trang Nhu nhướng mày nhìn An Dương Bá, nói: “Ngươi gọi nhân chứng ra đây, ta muốn xem tại sao lại nói là ta gϊếŧ người.”
“Ngươi có chết vạn lần cũng không làm ta hả giận!” An Dương Bá hung tợn nói.
Trần Thanh Phong thầm đảo mắt xem thường cả hai rồi đập mạnh kinh đường mộc: “Dẫn nhân chứng lên!”
Người được dẫn lên không phải ai khác mà chính là vị tiểu thϊếp bị đánh hôm nọ, Quách Nguyệt Lan. Sau khi quỳ xuống, nàng ta che mặt không dám nhìn Trang Nhu vì nàng chỉ cần liếc qua là đã thấy sống lưng lạnh toát: “Quách thị tham kiến đại nhân.”
“Bản quan hỏi ngươi, hôm qua ngươi đã thấy những gì?” Trần Thanh Phong hỏi theo lệ.
Quách Nguyệt Lan đã được dặn trước nên không hề nhắc đến chuyện mình bị đá ngã ngựa, mà đi thẳng vào vấn đề hung khí: “Hôm qua, nô tỳ nhìn thấy nàng ta cầm một cây côn sắt dùng sức đánh tiểu bá gia nhà chúng ta. Lúc ấy máu thịt văng tung tóe, thật sự thảm không nỡ nhìn…”
Nghe đến đây, từ phía sau tấm rèm ở gian bên liền vọng ra tiếng khóc thảm thiết của đám phụ nhân. Mẹ và thê nhi của Phó Hậu Phát đều ngồi ở đó, nghe chuyện này thì khóc rống lên.
Trang Nhu nghiêng đầu liếc nhìn, tiếng khóc này quả thật bi thương tột cùng. Nàng quay đầu lại hỏi: “Ngươi có thấy nàng ta dùng đầu nào của cây côn sắt để đánh không?”
Quách Nguyệt Lan sững sờ buột miệng hỏi: “Đầu nào ạ?”
“Đầu to hay đầu nhỏ?” Trang Nhu hỏi.
Câu này dường như không có trong những lời đã được dặn trước nhưng Quách Nguyệt Lan cẩn thận nhớ lại một lát rồi quả quyết: “Là đầu to.”
Trang Nhu bèn chắp tay với Trần Thanh Phong, nói: “Đại nhân, xin hãy đưa vật chứng lên.”