Chương 2: Lưu dân

Những cô nương này sau đó có thể bị bán vào nhà giàu có làm nha hoàn đã được xem là kết cục tốt nhất. Phần lớn đều bị đưa vào thanh lâu hoặc bán cho những gã nam tử nghèo túng khốn khổ làm con dâu nuôi từ bé.

Thậm chí có những người phải mất hai ba ngày mới tìm tới nơi nữ nhi của họ bị bán nhưng khi tìm được thì các cô nương đã bị đánh chết tươi. Lưu dân quá nhiều lại không tiền không thế vậy nên quan phủ căn bản chẳng quản nổi. Họ chỉ giải quyết cho có lệ.

“Phì!” Gã lưu manh xăm đầu hổ trên ngực trong nhóm năm người đó nhổ toẹt một bãi nước bọt, nhìn chằm chằm Trang Nhu từ trên xuống dưới vài lần rồi khinh thường nói: “Một tiểu cô nương cầm con dao phay mẻ mà cũng hung hăng như vậy à? Nhìn ngươi gầy trơ cả xương thế kia, chẳng bằng theo đại gia về hầu hạ cho tốt thì bọn ta bảo đảm cho hai ngươi cơm ngon rượu say.”

Tiểu muội muội phía sau Trang Nhu sợ đến mức hét lên: “Tỷ! Ta không muốn đi!”

Nhưng Trang Nhu không thèm để ý đến lời bọn chúng, nàng chỉ lặp lại lời cảnh cáo: “Ta nói lại lần nữa, các ngươi cút ngay.”

Vương Hổ nổi giận đùng đùng mắng: “Lão tử Vương Hổ này lăn lộn trên giang hồ bấy lâu nay sao có thể để một đứa nhóc mười một, mười hai tuổi như ngươi dọa chạy? Người đâu lên, bắt hai đứa nó lại cho ta!”

Lúc này, một tên thủ hạ của hắn vội vàng nói: “Lão đại, không phải người nọ trả tiền để chúng ta theo dõi nàng thôi sao? Làm vậy không ổn đâu?”

Vương Hổ tát một cái vào đầu hắn, giận dữ mắng: “Ngu xuẩn! Nếu kẻ đó chịu bỏ bạc ra để chúng ta theo dõi nàng thì chứng tỏ nàng rất có giá trị! Đương nhiên là phải bắt về đòi giá cao, chứ ai lại đi ăn xin với chút bạc vụn đó!”

“Vâng, vâng, lão đại anh minh!” Tên kia vội vàng nói.

“Còn không mau đi bắt hai đứa nó lại? Đứa này giữ lại cho người kia còn đứa xinh đẹp ở phía sau thì cho ta!” Vương Hổ cười to nói. Bốn tên thủ hạ liền xông tới, bọn chúng cảm thấy hai tiểu cô nương thì có gì đáng sợ chứ.

Chuyện này ngày thường bọn chúng làm nhiều thành quen. Chúng tiến đến tóm lấy Trang Nhu trước, định tách hai người ra rồi mới dẫn đi, nếu không trói chung một chỗ hai đứa này sẽ khóc lóc om sòm.

Tuy ở đây bọn chúng không sợ gì, nhưng một khi ra khỏi khu lều của lưu dân để vào thành chẳng may tiểu cô nương làm ầm ĩ ở cổng thành thì không hay chút nào.

Ánh mắt Trang Nhu trở nên sắc lẹm, ngay khi gương mặt non nớt của nàng hiện lên sát ý thì con dao phay mẻ trong tay đã chém tới.

Tuy nhìn nàng có vẻ gầy yếu nhưng nhát dao vung lên lại vô cùng thuần thục. Lưỡi dao mẻ chém trúng cánh tay tên lưu manh đang duỗi tới, một tiếng “rắc” vang lên, dao đã lún sâu vào thịt, chém vào tận xương.

“A!” Tên đó hét lên một tiếng thảm thiết, hắn lập tức ôm lấy cánh tay, đau đến mức không thẳng nổi lưng.

Thế nhưng Trang Nhu không hề dừng tay, nàng lại vung dao chém thẳng vào đầu một tên khác. Lưỡi dao đã mẻ càng thêm mẻ, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến đòn tấn công của nàng, ngược lại còn khiến nàng chém càng thêm điên cuồng.

Bọn lưu manh ngày thường tuy làm nhiều chuyện ác nhưng vẫn có chút kiêng dè khi gây ra án mạng. Chúng ra tay cũng có chừng mực, nhiều nhất chỉ là đánh người tàn phế hoặc lỡ tay đánh chết.

Những vụ án mạng cũng là do lỡ tay đánh quá nặng chứ không phải cố tình gϊếŧ người. Ngay cả khi đám lưu manh ẩu đả với nhau cũng chủ yếu là cậy đông đánh hội đồng chứ chưa từng thấy kẻ liều mạng thật sự bao giờ.

Vậy mà Trang Nhu lại hoàn toàn khác với những kẻ mà bọn chúng từng gặp. Nàng vung dao phay không phải là giãy giụa trong vô vọng, mà ngược lại nàng tràn ngập quyết tâm muốn đưa bọn chúng vào chỗ chết.

Lần trước, khi Vương Hổ bắt thê tử của một gã đồ tể đem đi bán vào thanh lâu để trả nợ cờ bạc, gã đồ tể đó tuy cũng cầm dao mổ lợn la hét đòi gϊếŧ người nhưng cuối cùng cũng chỉ là múa may cho có lệ. Hắn chưa kịp làm gì đã bị một gậy đánh ngã lăn ra đất.

Nhưng lúc này, tiểu cô nương gầy yếu trước mặt lại vung dao phay khiến hắn không dám đến gần, thậm chí còn có cảm giác sợ hãi.

Con nhãi này… thật sự đã từng gϊếŧ người!

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu hắn, đến chính hắn cũng không dám tin mình lại nghĩ như vậy. Hắn theo bản năng đưa tay sờ vũ khí nhưng lại vớ phải khoảng không, hắn chẳng mang theo dao gậy gì cả.

Nơi này hắn đã đến bao nhiêu lần rồi, đa số toàn là một lũ lưu dân vô dụng vừa nhát gan lại yếu đuối, làm gì có nguy hiểm!