Gã gia đinh trên bậc thang bị nàng một cước đá lăn xuống, đám người đang khóc lóc tức thì im bặt ngẩng đầu nhìn nàng.
“Nhìn cái gì mà nhìn!” Trang Nhu tiếp tục nói: “Đây là Kinh Môn Phủ chứ không phải chợ rau đầu phố! Tưởng cả kinh thành này phủ An Dương Bá các ngươi là lớn nhất chắc? Còn định tụ tập uy hϊếp triều đình hay sao! Các ngươi đây là tạo phản đến lúc đó không chỉ An Dương Bá của các ngươi phải ăn không hết gói đem đi mà tất cả các ngươi cũng sẽ bị lưu đày hết!”
Khí thế của nàng quá mạnh mẽ, tuy trên tay vẫn còn mang gông xiềng, nhưng chỉ bằng ánh mắt đã dọa cho đám người đang ngồi khóc tang ở cửa sợ đến câm nín.
“Các ngươi tưởng người của Kinh Môn Phủ là đồ chay chắc? Một An Dương Bá nho nhỏ mà có thể lật đổ Kinh Môn Phủ sao? Đó là vì các vị bộ khoái coi các ngươi là bá tánh nên mới không động tay động chân thôi.” Trang Nhu vừa nhấc chân lên đã làm ra động tác muốn đá người, dọa đám người bên kia sợ hãi vừa lăn vừa bò tản ra.
Lúc này, nàng mới hung hăng lườm một cái rồi mắng: “Sự nhẫn nại của các đại ca Kinh Môn Phủ là có giới hạn, các ngươi đây là đang xem thường bọn họ, cho rằng Kinh Môn Phủ chỉ xứng xách giày cho An Dương Bá phủ các ngươi thôi phải không!”
Người của Kinh Môn Phủ vốn không muốn nhúng tay, dù sao cấp trên cũng chưa lên tiếng mà đây lại là người của An Dương Bá phủ, ai quản người đó xui xẻo. Nhưng bị Trang Nhu nói như vậy, ai nấy đều cảm thấy mất mặt, sao có thể để người ta cười nhạo thế được.
Thế là có người tiến lên nói: “Không được ồn ào trước cổng lớn, tất cả mau rời đi. Muốn chờ thì ra lề đường mà chờ nếu không ta bắt hết vào đại lao!”
“Chúng ta là người của An Dương Bá phủ đến đây để giải oan!” Có kẻ không phục, ỷ vào có chỗ dựa nên không coi đám bộ khoái ra gì, đứng ra định lấy quyền áp người.
Đúng là một đám dân đen!
Tên bộ khoái của Kinh Môn Phủ trong lòng bực bội, thầm nghĩ chẳng trách con trai An Dương Bá lại bị người ta đánh chết, hạ nhân còn được nuôi dạy thành thế này, huống chi là con trai!
Trang Nhu đứng một bên quan sát, biết đám bộ khoái này không muốn can dự quá sâu vào chuyện này, thế là nàng chẳng nói chẳng rằng xông lên, một cước đá ngã lăn kẻ vừa lên tiếng, rồi hung thần ác sát mắng: “Cút! Dân đen từ đâu tới mà dám làm càn ở đây!”
Lúc này, một nữ tử từ bên cạnh xông tới chỉ vào nàng thét lên: “Chính là nàng! Chính là nàng đã đánh chết tiểu bá gia!”
“Cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói bừa. Vụ án còn chưa xét xử mà ngươi đã dám định tội ta, nếu còn dám nói năng lung tung thì ta sẽ tiễn ngươi đi bầu bạn với tiểu bá gia nhà ngươi.” Trang Nhu lạnh lùng cười, ánh mắt lộ ra hung quang. Nàng liếc mắt một cái đã nhận ra nữ nhân này chính là người bị đánh ngày hôm qua.
Nữ nhân kia chỉ cảm thấy chân mềm nhũn, sống lưng lạnh toát rồi ngồi phịch xuống đất.
Gương mặt Trang Nhu ngày thường trông rất hiền hòa nhưng khi đôi mắt nheo lại thì sát khí tức khắc hiện ra, mang theo vẻ tàn nhẫn tựa như có thể lao tới cắn đứt cổ đối phương bất cứ lúc nào.
Người của An Dương Bá phủ run rẩy nhìn nàng, không hiểu vì sao một nữ nhân lại có thể hung hãn đến vậy, nhưng lúc này cũng không dám làm gì khác, bởi nữ nhân này chính là người đã đánh chết tiểu bá gia!
Trước công đường Kinh Môn Phủ đặt thi thể của Phó Hậu Phát, thỉnh thoảng lại có tiếng khóc vọng ra. Phủ doãn đại nhân Trần Thanh Phong cảm thấy trong bụng cồn cào khó chịu, sáng sớm tinh mơ đã bị gọi tới đây mà chưa kịp ăn gì.
Hắn liếc nhìn An Dương Bá mặt mày xanh mét, thầm nghĩ đối phương nên tỉnh táo lại một chút, ít nhất cũng phải hỏi han theo lễ tiết xem mình có muốn đi ăn sáng trước không chứ!
Lát nữa bắt đầu thẩm vấn, không biết đến khi nào mới được ăn.
Mà ở hậu đường, Trang Học Văn không biết đã ở đây từ lúc nào. Bên cạnh hắn là một nam tử trẻ tuổi đang ngồi ung dung phe phẩy quạt, khóe mắt hơi nhếch lên nhìn hắn.
“Học Văn huynh, muội muội của ngươi sắp phải ra tòa rồi mà ngươi thật sự không vội chút nào à?” Nam tử cười nói.
Trang Học Văn đang trầm tư, nghe hắn nói vậy bèn ngẩng đầu lên: “Trần huynh, lệnh tôn vẫn chưa ăn sáng phải không, hay là mời ngài ấy đến hậu đường dùng bữa rồi hãy lên công đường.”
Trần Lung sững sờ một chút, rồi lập tức lắc đầu cười nói: “Ngươi đúng là biết cách đi cửa sau thật.”
“Người đâu, đi mời cha ta đến đây, cứ nói ta lại thấy đau ngực. Chuẩn bị thêm đồ ăn, đừng để nguội.” Hắn thu quạt lại, ngẩng đầu gọi ra cửa. Lập tức có người dạ một tiếng rồi chạy ra tiền đường.