Lưu thẩm chưa từng thấy cảnh tượng thế này bao giờ. Bà nghe tiểu thư gọi như vậy đành hoang mang rối rít chạy vào bếp bưng hết bánh và cháo thừa ra.
Rốt cuộc trong nhà cũng ít người mà nhóm Ứng Bộ lại toàn là tráng hán nên dù chia nhau ăn hết chỗ thức ăn này cũng chỉ đủ lửng dạ nhưng dẫu sao vẫn tốt hơn là bị đói. Nhìn bàn ăn không còn một chiếc bát đôi đũa nào, Trang Nhu mới nói: “Các vị đại ca, chúng ta đi thôi.”
Vì ăn ké nên cũng thấy ngại, trên đường đi, những người của Ứng Bộ bèn bắt chuyện với nàng: “Tỷ nhi, không ngờ ngươi lại lợi hại như vậy, chỉ vài chiêu đã đánh chết người.”
“Ta không gϊếŧ hắn, chắc là do người khác đánh chết.” Trang Nhu bình thản nói.
“Người của Đại Lý Tự đã tới rồi, họ chỉ đích danh ngươi đã đánh hắn ngày hôm qua. Giờ An Dương Bá cứ một mực khẳng định là ngươi gϊếŧ người.” Người của Ứng Bộ đều đã nghe qua chuyện về nữ Ứng Bộ mới, nhưng chưa từng nghĩ nàng trông như thế nào, không ngờ lại gặp mặt trong hoàn cảnh này.
Nghe nói ngày đầu tiên đi làm đã đánh chết người, bọn họ còn tưởng phải là một ả ác phụ cao lớn thô kệch, nào ngờ lại là một cô nương thế này. Nếu không phải đã nhìn thấy thảm trạng thi thể của Phó Hậu Phát, bọn họ cũng không dám tin nàng là người như vậy.
“Không, người thật sự không phải do ta gϊếŧ, tuy ta có đánh hắn nhưng mà…” Trang Nhu đột nhiên dừng bước nhìn bọn họ nói: “Có kẻ chống đối công sai phá án thì bị đánh chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”
“Ta thấy tám phần là sau khi bị ta đánh, hắn nuốt không trôi cục tức này nên đã ra ngoài tìm bọn lưu manh đến xử lý ta. Nào ngờ đối phương có lẽ thấy tiền sáng mắt hoặc là hắn trêu ghẹo nữ nhân của người ta, nên mới bị đánh trọng thương rồi chết.” Nàng nói một cách nghiêm túc.
Người của Ứng Bộ nhìn nàng rồi cười: “Tuy đều là người của Ứng Bộ nhưng ngươi mới đi làm ngày đầu tiên. Ngươi có suy nghĩ như vậy là tốt, tiếc là trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến thế. Hạng người có quyền thế như hắn, lưu manh nào dám động vào? Tỷ nhi à, lần này e là ngươi khó thoát rồi.”
Nghe vậy, Trang Nhu vừa suy nghĩ vừa đi theo bọn họ.
Hôm nay Kinh Môn Phủ vô cùng náo nhiệt, trước cửa vây quanh rất nhiều người, tất cả đều đang lau nước mắt khóc không ngớt. Thỉnh thoảng lại có vài vị đại thẩm đột nhiên gào khóc thảm thiết mấy tiếng, khiến người bên cạnh cũng phải giật mình.
Trang Nhu vừa đến nơi đã bị đám người này làm cho kinh ngạc, vội vàng nói: “Ủa, trong kinh thành lại có nhiều người mang oan khuất đến vậy sao, cổng lớn Kinh Môn Phủ sắp bị lấp kín rồi. Các vị đại ca, xem ra ngày thường các vị vất vả thật.”
“Tỷ nhi, đây đều là hạ nhân của phủ An Dương Bá, tất cả đến đây để khóc thương cho công tử nhà họ. Bên trong còn có người nhà của hắn, lát nữa không khéo họ sẽ ra tay với ngươi đấy, ngươi cứ nhẫn nhịn một chút, chúng ta sẽ giúp ngươi cản lại.” Bộ đầu nói.
“Đa tạ bộ đầu đã chiếu cố ta như vậy, sau này ta nhất định sẽ báo đáp.” Xem ra vẫn có người tin mình trong sạch, Trang Nhu chắp tay cảm tạ, nhân gian quả là nơi đâu cũng có chân tình.
Bộ đầu cười ha hả, hắn cũng không phải rảnh rỗi mà tốt bụng, mà là đang cân nhắc suy nghĩ của Tiểu Quận Vương. Trước khi người ở trên đưa ra quyết định, đối với một người khó lường lại do chính Tiểu Quận Vương sai phái đến như vậy tất nhiên bọn họ cũng không muốn đắc tội đến chết.
Ai mà biết được nàng theo Tiểu Quận Vương rốt cuộc là để làm gì. Một cô gái xinh đẹp lại đi làm Ứng Bộ, những chuyện ngóc ngách bên trong chỉ có người ở trên mới biết.
Nghĩ đến bên ngoài có nhiều người như vậy, đi vào e là sẽ gặp không ít trắc trở, bộ đầu bèn định gọi người vây quanh bảo vệ Trang Nhu ở giữa.
Nào ngờ, Trang Nhu đã sải bước tiến lên, tung một cước vào gã gia đinh đang ngồi vướng víu trên bậc thang, miệng còn hung hăng mắng: “Lăn! Ai cho các ngươi ngồi ở đây, còn ra thể thống gì nữa! Lăn sang một bên, bằng không ta đánh gãy chân các ngươi!”