Chương 15: Lấy Quyền Ép Người

Trang Nhu cũng không dễ dàng bỏ đi như vậy. Nàng bèn quay lại tìm người của Đại Lý Tự để hỏi cho ra lẽ. Nàng muốn xem gã béo kia thế nào rồi, có phải đã bị bắt giam chờ xét xử hay không.

“Cái gì? Người đã được thả rồi sao!” Nàng đột nhiên đập mạnh xuống bàn, quát lớn viên quan đang ngồi sau bàn.

Viên quan kia bị nàng quát cho giật mình run tay, tờ công văn đang viết dở lập tức bị vấy bẩn một mảng lớn, bèn tức tối mếu máo nói: “Gào cái gì mà gào? Ngươi đánh người ta thành ra như vậy, còn không cho người ta đi tìm đại phu à!”

Trang Nhu quả thực không thể tin nổi, không ngờ bọn họ lại thả người đi, hơn nữa còn là vừa vào cửa chưa được bao lâu đã thả: “Hắn ngang nhiên gϊếŧ người giữa phố, còn hành hung công sai. Dù không phải tội tạo phản thì cũng phải là tội gϊếŧ người chứ!”

“Người ta chỉ đang dạy dỗ tiểu thϊếp nhà mình ngoài phố thôi, ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy! Nếu không phải Tiểu Quận vương đứng ra bảo lãnh cho ngươi, thì ngươi đã sớm bị phán… đi đày rồi!” Viên quan tức giận nói. Lão vắt óc mãi mới nghĩ ra được tội danh lưu đày, nhưng ngẫm lại đối phương là một nữ Ứng Bộ, nên đưa đến giáo phường hay đi đày thì vẫn còn phân vân.

Trang Nhu nghiêm mặt nói: “Phá án mà không có chút suy đoán nào thì làm sao tìm ra chân tướng. Người của Đại Lý Tự các người chỉ cần dựa vào chứng cứ do cấp dưới thu thập là có thể thẩm án định tội, có bao giờ nghĩ xem những vụ án đó được phá như thế nào không? Ta suy đoán như vậy thì có gì sai? Hơn nữa, hắn đúng là đã hành hung người!”

“Được, cứ cho là ngươi nói đúng đi.” Viên quan bị nàng nói cho một tràng đến mức nổi trận lôi đình, giọng điệu hằn học: “Nhưng người bị hại là tiểu thϊếp của hắn, nàng ta nói mình chỉ bị trượt chân ngã xuống bậc thang, cho nên chuyện ngươi nói hắn đánh người bây giờ cũng không còn nữa. Vụ án này ngươi còn muốn phá thế nào nữa? Chẳng lẽ định trong tình huống không có nhân chứng, vật chứng lẫn khẩu cung mà đòi chém đầu cả nhà An Dương Bá gia hay sao?”

“…” Trang Nhu cắn môi, đứng đó nhìn hắn chằm chằm. Cho dù những chuyện khác không có, nhưng tiểu thϊếp thì có thể tùy tiện đánh đập sao?

Viên quan này ngẩng đầu lên, thấy nàng vẫn đứng đó không chịu đi thì bèn châm chọc: “Nha đầu miệng còn hôi sữa, nghe nói cha ngươi trước kia cũng là người của Ứng Bộ, lẽ nào ngươi không biết gì hết sao? Chứng cứ! Không có chứng cứ mà ngươi cứ mở miệng nói bừa thì đó gọi là vu hãm. Hơn nữa ngươi có nhầm không vậy? Đại Lý Tự không quản mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi này, chúng ta chuyên thẩm tra các vụ trọng án. Lần sau có chuyện thế này thì ngươi lôi đến Kinh Môn Phủ ấy.”

“A?” Trang Nhu ngẩn người, cẩn thận nghĩ lại thì hình như đúng là có chuyện như vậy, Kinh Môn Phủ mới là nơi quản lý trị an kinh thành. Ngày đầu tiên nhậm chức nên hơi kích động, thế mà lại quên mất chuyện này. Cái lão chưởng quỹ đáng chết, dám chỉ đường bậy bạ!

“Ngươi cứ đứng đây không đi, có phải ta cũng có thể nói ngươi đang bực bội trong lòng nên muốn gϊếŧ ta cho hả giận không?” Thấy nàng vẫn chưa đi, viên quan bèn tức giận xua tay đuổi.

Trang Nhu hít sâu một hơi, xoay người đi ra ngoài. Nàng lấy lại những đồ vật bị tịch thu rồi hậm hực bước ra khỏi Đại Lý Tự, vừa hay nhìn thấy Trang Học Văn và một nam tử khác đang đi tới, bèn khó hiểu gọi: “Ca, sao huynh lại đến đây?”

Thấy nàng bình an vô sự bước ra, Trang Học Văn khựng lại một chút rồi cười nói: “Ta và bằng hữu tình cờ đi ngang qua đây. Chẳng phải muội đến huyện Đậu Hồ sao, sao lại chạy tới đây?”

“Muội bắt được một kẻ gϊếŧ người giữa phố nên áp giải đến đây. Nhưng kẻ đó là công tử của bá gia nào đó, người của Đại Lý Tự thấy hắn là quyền quý nên ngược lại còn giam muội lại.” Trang Nhu không giấu giếm, thành thật kể lại.

Trang Học Văn tỏ vẻ kinh ngạc: “Đại Lý Tự lại có thể làm ra chuyện coi thường mạng người như vậy sao?”

“Đúng vậy, thật quá đáng mà.” Trang Nhu tức giận nói: “Nếu không phải cấp trên của muội đến bảo lãnh thì chắc chắn bây giờ muội vẫn còn bị nhốt trong đó rồi. Ca, những người này thật kỳ cục, sao có thể làm ra chuyện như vậy một cách trắng trợn không kiêng dè ai cả.”

Cấp trên? Huyện lệnh mới nhậm chức của huyện Đậu Hồ... Đó chẳng phải là Tiểu Quận vương Sở Hạ của phủ Đại Trưởng công chúa sao? Tin tức thật nhanh nhạy, còn nhanh hơn cả động tác của mình. Trang Học Văn thầm nghĩ.

Lúc này, nam tử bên cạnh hắn ôm quyền nói: “Học Văn huynh, nếu không có chuyện gì thì ta xin cáo từ trước. Đã đến đây rồi, ta cũng vào trong xem thử.”

“Trần huynh, chúng ta hẹn lần sau gặp lại, hôm nay ta có việc nên không thể nán lại được.” Nam từ bên cạnh Trang Học Văn chắp tay nói. Gã nam tử kia bèn nghênh ngang đi vào Đại Lý Tự, thậm chí không có ai chặn lại hỏi han.

Trang Nhu tò mò hỏi: “Ca, người đó là ai vậy?”

“Đó là nhị công tử của Đại Lý Tự Khanh. Vừa hay hắn muốn đến đây nên ta đi cùng hắn một đoạn.” Trang Học Văn nhíu mày, “Hôm nay muội đừng đến huyện Đậu Hồ vội, cứ về nhà với ta trước đã, nói cho ta biết kẻ quyền quý mà muội nhắc đến là ai.”

Nghe hắn nói vậy, Trang Nhu liền híp mắt cười toe toét: “Ca cứ yên tâm, muội đã đánh hắn thành đầu heo rồi. Hơn nữa cấp trên nói mấy cú đấm của muội chỉ là gãi ngứa, căn bản không thể làm người khác bị thương được, cho nên đã nói với người của Đại Lý Tự rồi, bảo người nhà An Dương Bá muốn tìm phiền phức thì cứ đến tìm ông ấy.”

Về điểm này, Trang Học Văn rất tin tưởng Trang Nhu. Nàng đã nói đánh thành đầu heo thì chắc chắn là thành đầu heo thật. Chỉ có điều, vụ án gϊếŧ người bên đường này có thật không?

Hắn không hỏi thêm về vụ án, bởi vì dù có chuyện gì xảy ra thì Tiểu Nhu chắc chắn vẫn luôn đúng. Sau khi nhìn Trang Nhu từ trên xuống dưới một lượt, không thấy nàng bị thương ở đâu, hắn mới yên lòng. Nếu không, người nhà An Dương Bá kia ít nhất cũng phải để lại một cánh tay thì chuyện này mới xong được.