Chương 14: Vàng Nạm Ngọc

Trang Học Văn vừa đi khỏi đã có năm người khác đã cưỡi ngựa đến trước cửa Đại Lý Tự. Một người trong số đó xuống ngựa, rút ra một tấm yêu bài đưa cho lính gác xem. Cả năm người liền được lính gác cung kính dẫn vào trong.

Thấy Dịch Tiền không thèm để ý đến mình, Trang Nhu buồn chán bèn quay sang một bên khác, nơi có một phạm nhân đang ngồi. Thế là nàng lân la lại gần hớn hở hỏi: “Đại thúc, ngươi phạm tội gì thế? Nói ra cho mọi người cùng vui nào.”

Lời còn chưa dứt, người nọ đã đột ngột lao tới, dọa Trang Nhu sợ đến mức phải lùi lại, chỉ thấy hắn mặt mày dữ tợn gào lên: “Hoàng thượng! Lão thần biết sai rồi! Xin Người hãy tha cho lão thần!”

Gào được một lúc, giọng điệu của hắn đột nhiên thay đổi, chuyển sang lớn tiếng chửi rủa: “Phì, ngươi là cái thứ vong ân bội nghĩa! Năm đó ngươi vẫn còn là hoàng tử, nếu không phải có ta đứng sau chống lưng, giúp ngươi kiếm không biết bao nhiêu bạc để xoay xở, thì ngươi có thể lên làm hoàng đế được sao! Bây giờ làm hoàng đế rồi thì ngươi liền trở mặt không nhận người quen!”

“Ra là một tên tham quan...” Trang Nhu nhướng mày, lùi lại thêm vài bước để khỏi bị nước bọt của hắn bắn vào người.

Lính gác tuy không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng có kẻ dám công khai sỉ nhục Hoàng thượng thì tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Lập tức có một người tiến lại gần, vung roi dài quất mạnh vào giữa hàng rào nhà giam. Chiếc roi vun vυ"t bay vào, quất một đòn trời giáng lên người viên quan kia.

“Câm miệng!” Lính gác vừa mắng vừa quất thêm năm roi, đến khi không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa mới dừng tay, hung hăng mắng thêm một tiếng rồi thu roi lại.

Trang Nhu mắt mở to, nhìn chiếc roi rồi tấm tắc khen: “Roi hay, lợi hại thật!”

Đột nhiên, một giọng nói vang lên: “Ta còn tưởng ngươi đang khóc lóc ở đây, không ngờ lại vui vẻ thế này, biết vậy đã chẳng cần tới.”

Giọng nói này rất lạ, người cũng lạ hoắc. Trang Nhu quay đầu lại thì thấy một nam nhân mà nàng chưa từng gặp bao giờ, đang ngẩng cao đầu nhìn nàng với vẻ mặt có phần hống hách.

Mũ vàng áo gấm, làn da trắng như ngọc, đôi mắt đào hoa ánh lên vẻ bất cần đời. Dung mạo của hắn vô cùng tinh xảo nhưng không hề có nét nữ tính, trông ra hoàn toàn là một vị công tử quyền quý được nuông chiều từ nhỏ.

Đi sau hắn là bốn người, tuy mặc thường phục nhưng ai nấy đều toát ra một luồng sát khí kiểu “dám lại gần là gϊếŧ”.

Trang Nhu chắc chắn mình không quen người này, một kẻ giàu sang thế này nàng chưa từng gặp bao giờ. Có điều, nghe giọng điệu của hắn thì lại có vẻ rất thân quen với nàng.

Vì vậy, nàng bèn hỏi: “Ngươi là ai?”

“Huyện lệnh huyện Đậu Hồ, cấp trên của ngươi đây còn không mau quỳ xuống gọi một tiếng đại nhân.” Nam tử với vẻ ngoài quý phái kia nhếch mép cười nói.

Trang Nhu có nằm mơ cũng không ngờ, cấp trên của mình lại không phải một lão già, mà là một nam nhân như thế này. Ăn mặc xa hoa lộng lẫy như vậy, bây giờ huyện lệnh đều ăn diện thế này sao?

Nàng kinh ngạc hỏi: “Bây giờ làm huyện lệnh dễ kiếm tiền đến vậy sao? Có thể mặc đồ vàng đeo đồ ngọc đến mức này cơ à?”

“Ngươi nói sai rồi, đây không phải là trang phục ta sắm để làm huyện lệnh đâu, ta cũng vừa mới nhậm chức hôm nay thôi.” Gã nam tử đưa ngón tay ra lắc lắc: “Vốn dĩ hôm nay ta định ăn mặc giản dị một chút, nhưng nương ta lục lọi cả buổi cũng không tìm được bộ nào trông tồi tàn hơn bộ này, nên đành phải mặc thế này ra ngoài.”

“Bọn thường dân không có kiến thức như ngươi nhìn thấy chắc chắn sẽ bị dọa sợ. Trông ngươi thế này thì làm được việc gì, ta còn định để ngươi bưng trà rót nước nữa chứ.”

Trang Nhu cạn lời nhìn hắn, cảm thấy vị cấp trên này thật không đáng tin, hoàn toàn không hiểu hắn đang giở trò gì.

Đúng lúc này, Tả thiếu khanh của Đại Lý Tự vội vã dẫn người chạy tới, vừa gặp mặt đã hành đại lễ: “Bái kiến Tiểu Quận Vương, chúc Đại trưởng công chúa quý thể kim an.”

Tiểu Quận Vương thờ ơ phất tay: “Miễn lễ, gia mẫu vẫn khỏe, mấy hôm trước còn nhắc tới Tả thiếu khanh. Sau này ta làm huyện lệnh ở đây khó tránh khỏi việc phải làm phiền Đại Lý Tự các ngươi, đến lúc đó mong Vương đại nhân đừng chê ta phiền phức.”

“Có thể làm việc cho Tiểu Quận Vương đồng thời giúp Đại trưởng công chúa giải khuây, đó là phúc khí của hạ thần.” Tả thiếu khanh họ Vương vội vàng cảm tạ với vẻ mặt thụ sủng nhược kinh.

“Hả?” Trang Nhu ngây cả người. Con trai của Đại trưởng công chúa, một quận vương mà lại chạy tới làm huyện lệnh ư? Chuyện này cũng hoang đường quá rồi, đúng là được sủng đến tận trời.

Tiểu Quận Vương không muốn ở lại đây lâu, hắn liếc nhìn Trang Nhu rồi nói: “Ta có thể đưa nàng đi được chưa?”

Tả thiếu khanh sửng sốt, rồi lập tức bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra Hoàng thượng tuyển nữ Ứng Bộ này là cho quận vương, chuyện này thuộc hạ vẫn chưa bẩm báo cho ta. Nếu là người của quận vương, dĩ nhiên có thể đi ngay lập tức.”

Hắn quay đầu lại, thúc giục tên lính gác: “Còn ngẩn ra đó làm gì, mau mở cửa! Đừng để quận vương phải chờ lâu.”

“Ta cũng không làm khó ngươi, nếu An Dương Bá có tới hỏi tội, ngươi cứ bảo bọn họ tới tìm ta. Một đấng nam nhi mà lại bị một nữ tử đánh cho ra nông nỗi gì chứ, đúng là trò cười.” Tiểu Quận Vương còn chẳng thèm liếc nhìn bộ dạng của Phó Hậu Phát, đã quả quyết rằng vết thương không nặng. Nắm đấm thêu hoa dệt gấm của một cô nương thì làm sao đả thương nổi cái thân toàn mỡ của hắn chứ?

Trang Nhu mơ màng đi theo hắn ra ngoài. Vừa ra khỏi cổng lớn nhà giam, vẫn còn đang đứng trong sân của Đại Lý Tự thì thấy Tiểu Quận Vương nghiêng đầu đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt rồi vẫy tay: “Được rồi, ngươi về đi.”

“Vẫn còn mấy canh giờ nữa, ta không vội về. Ta muốn tới huyện nha xem các Ứng Bộ khác trước, sau này còn phải làm việc chung với họ nữa.” Trang Nhu không muốn bỏ việc ngay ngày đầu tiên, như vậy chẳng phải sẽ để lại ấn tượng xấu cho người khác sao.

Tiểu Quận Vương phì cười một tiếng: “Ý ta là ngươi không cần phải đến nữa. Ta sẽ cho người ghi danh ngươi vào sổ, bổng lộc hằng tháng sẽ có người mang đến tận nơi cho ngươi.”

“Muốn trừ bạo an dân nên mới đi làm Ứng Bộ à? Đúng là ngây thơ. Người nhà ngươi cưng chiều ngươi quá rồi, đây không phải chuyện đùa giỡn đâu. Đã thấy người chết bao giờ chưa? Cẩn thận đến lúc đó lại sợ đến mức khóc nhè đấy.” Nói rồi, hắn cười phá lên một cách sảng khoái, dẫn theo bốn gã thị vệ nghênh ngang rời đi, hoàn toàn không có ý định nhận nàng.

Trang Nhu mặt không biểu cảm nhìn hắn. Mối thù này, coi như đã kết.