Chương 13: Vàng Nạm Ngọc

Trang Nhu ngơ ngác ngồi trong nhà giam của Đại Lý Tự. Nơi này vốn chỉ để tạm giam phạm nhân, nhưng vì Đại Lý Tự toàn thụ lý những vụ án lớn nên những kẻ bị bắt vào đây không giàu thì cũng sang. Bởi vậy, điều kiện giam giữ cũng không đến nỗi tệ, mùi vị cũng chẳng quá nồng nặc.

Nàng nhìn sang hai bên, thấy các xà lim đều đang nhốt những lão nhân. Phần lớn bọn họ đều nhắm mắt dưỡng thần với dáng vẻ vô cùng bình tĩnh, vừa nhìn đã biết là hạng người phạm phải trọng tội nhưng có chỗ dựa vững chắc nên chẳng hề sợ hãi.

“Này, các ngươi bắt ta làm gì? Ta chỉ đưa phạm nhân tới đây thôi mà!” Trang Nhu áp sát vào cửa lao, nghiêng đầu nói với tên lính gác bên ngoài.

Tên lính gác chẳng nói chẳng rằng. Bất kể người bị bắt vào là ai, bọn họ đều không được phép nói chuyện, đó là quy củ.

Thấy hỏi không ra gì, Trang Nhu bèn vuốt cằm lẩm bẩm: “Để ta nghĩ xem nào, tại sao ta bắt tội phạm đến đây mà các ngươi lại nhốt ngược ta vào?”

“An Dương Bá gia không thể nào chạy chọt quan hệ nhanh đến vậy, xem ra trong số quan viên của Đại Lý Tự này có người nhà hắn. Có thể nắm trong tay một nơi quan trọng như thế thì chẳng khác nào một tay che trời. Hèn chi hôm nay hắn dám ngang nhiên gϊếŧ người giữa phố ngay dưới chân hoàng thành, ám sát cả người của triều đình. Quả nhiên là muốn tạo phản rồi!”

Nàng siết nắm đấm, đấm mạnh vào lòng bàn tay, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Xem ra để che giấu việc ta đã biết Đại Lý Tự và An Dương Bá gia âm mưu tạo phản, bọn họ định diệt khẩu ta ngay trong nhà giam này.”

Tên lính gác trợn mắt há mồm nhìn nàng. Chỉ mới nhốt nàng vào đây mà nàng đã có thể suy diễn ra lắm chuyện như vậy. Đã thế, chuyện nào chuyện nấy nghe qua cũng có vẻ rất hợp tình hợp lý, nhưng rõ ràng lúc ở ngoài công đường đã nghe phong thanh rằng, chẳng qua là nàng bắt gặp đại công tử nhà An Dương Bá đánh tiểu thϊếp giữa đường mà thôi.

Trang Nhu thở dài một hơi rồi quay người nhìn bức tường phía sau rồi lại não nề cất tiếng: “Sáng nay lúc mới tới đây, nơi này vẫn còn là chốn quang minh chính đại, không ngờ chỉ trong nháy mắt đã biến thành một nơi tăm tối thế này, cảm giác như bên tai văng vẳng toàn tiếng than khóc của oan hồn.”

“He he he he, trong Đại Lý Tự này thì lấy đâu ra thanh thiên? Chỉ cần đắc tội với quyền quý là chúng có thể hại chết ngươi.” Lão nhân gầy gò ở xà lim bên cạnh đột nhiên lên tiếng, giọng đầy giễu cợt.

“Lão gia gia cũng bị oan mà vào đây ạ?” Trang Nhu vừa nghe thấy thế liền lân la lại gần, ngồi bệt xuống đất ngay cạnh song sắt, tò mò hỏi: “Lão có nỗi oan gì thì cứ nói ra xem nào, ta là người của Ứng Bộ, giúp lão rửa sạch oan khuất thì lão sẽ được trong sạch thôi.”

Lão nhân kia liếc nàng một cái, hừ lạnh một tiếng rồi không nói gì nữa.

Trang Nhu lại ghét nhất cái kiểu nói chuyện nửa vời, bèn nhặt một cọng rơm lót sàn, luồn qua song sắt rồi chọc chọc vào mặt lão nhân: “Nói đi mà, đằng nào lão cũng không ra được, kể cho ta nghe để gϊếŧ thời gian cũng tốt chứ sao.”

“Chuyện của lão phu không phải để kể cho ngươi nghe làm trò vui, sao cô nương nhà ngươi lại phiền phức thế hả!” Dịch Tiền chưa từng gặp phải hạng người thế này, bực bội giật lấy cọng rơm vứt xuống đất.

“Nhưng nếu kể ra có thể làm ta vui, thì nói một chút cũng tốt mà. Ít nhất trước khi chết, lão cũng có thể khiến một người được vui vẻ. Ta nghĩ từ lúc bị nhốt vào đây, chắc lão cũng lâu rồi không được vui vẻ, cứ coi như làm việc thiện đi.” Trang Nhu nào chịu buông tha dễ dàng, tiếp tục lèo nhèo.

Dịch Tiền ngẩng đầu nhìn nàng chằm chằm, thấy gương mặt nàng rạng rỡ nụ cười, trong phút chốc ông bỗng ngỡ như mình không phải đang ở trong ngục, mà là đang ở sân nhà, nơi đứa cháu gái đang quấn quýt đòi ông kể chuyện xưa.

Hốc mắt lão chợt hoe đỏ, trước sự thúc giục không ngừng của Trang Nhu, cuối cùng cũng chịu mở lời. Hóa ra, tổ tiên nhà lão vốn sống ở huyện Đậu Hồ, sau này nơi đó trở thành nơi xây biệt viện cho đám quyền quý. Nhà có một mảnh đất nên đã mở một tửu lầu, việc làm ăn cũng coi như phát đạt.

Cuộc sống vốn đang yên ổn, nào ngờ mấy ngày trước, cháu gái lão đến tửu lâu tìm ông thì bị một tên quyền quý để mắt tới, hắn một mực đòi đưa con bé về phủ làm nha hoàn. Nhà họ Dịch cũng chẳng thiếu thốn gì nên đương nhiên không đồng ý, hai bên giằng co qua lại.

Lúc ấy có rất nhiều người vây xem, tên quyền quý bị một vị công tử quát cho một trận rồi mới chịu bỏ đi. Cả nhà còn đang lo không biết hắn có quay lại nữa không, thì chẳng ngờ ngay hôm sau, gã quyền quý đó đã chết trong nhà, nghe nói là do bị đánh đến chấn thương nội tạng mà chết.

Điều tra qua loa một hồi, bọn họ liền bắt Dịch Tiền, người từng xô xát với gã, đến đây, chỉ chờ thẩm vấn xong là lôi đi chém đầu.

"Ngươi đã đánh hắn thế nào?" Trang Nhu vốn là tay già đời nên bèn thuận miệng hỏi, muốn xem thử có phải ông ta đã thật sự ra tay quá nặng hay không.

Nào ngờ Dịch Tiền lập tức mắng: “Phì! Ta làm sao mà đánh lại hắn, hắn còn mang theo cả đám chó săn nữa. Chỉ là lúc hắn định cường đoạt cháu gái ta, ta mới xông lên đẩy hắn một cái, khiến hắn đập người vào bàn. Ngoài hơi đau một chút ra thì hắn chẳng bị thương tích gì cả, hắn không phải do ta đánh chết!”

Trang Nhu cảm thấy vụ án này quả thật khó nói: “Vậy thì phiền phức rồi, đôi khi vết thương nhỏ cũng có thể gây chết người. Nếu thật sự không phải do ngươi làm, vậy thì có kẻ khác đã ra tay đánh chết hắn sau khi ngươi rời đi.”

“Chuyện này làm sao ta biết được, bây giờ bọn chúng cứ một mực khẳng định là ta gϊếŧ người, e là ta cũng không còn nhiều thời gian nữa.” Dịch Tiền thở dài, nghĩ lại mình cũng đã hơn sáu mươi tuổi, chết thì cũng đành thôi.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn Trang Nhu, có chút khó hiểu hỏi: “Ngươi tuổi còn trẻ như vậy mà cũng bị bắt vào đây, lẽ nào là giả dạng thành công sai để ám sát mệnh quan triều đình?”

“Giả dạng công sai cái gì chứ, ta chính là người của Ứng Bộ! Là nữ Ứng Bộ duy nhất của triều đình đấy, lợi hại lắm!” Trang Nhu bật phắt dậy, bất bình la lên.

Hành động này khiến Dịch Tiền giật mình, rồi lại thở dài, không thèm để ý đến cơn điên của nàng nữa.

Trong khi đó, Trang Học Văn đã đến bên ngoài Đại Lý Tự. Nếu cứ đi thẳng vào thì chắc chắn sẽ không gặp được người, hắn suy nghĩ một lát rồi nói với người đã gọi mình đến: “Ngươi đi hỏi thăm xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta tự có tính toán.” Nói rồi, hắn xoay người đi về hướng khác.

Người kia không dám chậm trễ, lập tức sắp xếp người đi điều tra.