Chương 12: Muốn Vu Oan Giá Họa

Trang Nhu lúc này dừng tay, một chân dẫm lên lưng Phó Hậu Phát rồi nói: “Các ngươi đặt điều gì thế, chẳng lẽ cùng một giuộc với hắn? Tên này rõ ràng là hành hung công sai giữa đường lại còn ra tay trước, đây là tội có ý đồ tạo phản, từ khi nào lại biến thành việc hậu trạch?”

“…” Đám người vây xem trong nháy mắt im phăng phắc. Tuy mọi người đều cảm thấy đây thực chất là chuyện đánh tiểu thϊếp, chỉ là do hắn đá mạnh suýt chút nữa bị ngựa của nàng ta giẫm phải, nhưng chẳng phải là còn thiếu một chút sao, vẫn chưa giẫm trúng kia mà.

Vậy mà lại bị chụp lên ba cái mũ tội lớn như vậy, bây giờ còn định đổ tội sang cho bọn họ. Người ta thường nói nha môn là nơi đen tối nhất, nhưng thế này thì cũng đen tối đến mức quá đáng rồi!

Thấy đám đông không còn bàn tán lung tung nữa, Trang Nhu lại nhìn về phía Phó Hậu Phát. Bấy giờ, chưởng quỹ trong tiệm cuối cùng cũng bước ra, ôm quyền cười làm lành nói: “Vị quan gia này xin hãy thủ hạ lưu tình. Đây là đại công tử của An Dương Bá phủ, không thể nào là kẻ tạo phản được, trong chuyện này chắc hẳn có hiểu lầm.”

“Cho dù có muốn xét xử thì cũng phải đưa lên công đường thẩm tra xong mới được, mong quan gia có thể nể mặt, tiểu điếm cũng không gánh nổi chuyện xui xẻo này đâu.”

Trang Nhu nhếch mép cười: “Đại công tử của An Dương Bá phủ?”

“Đúng vậy.” Chưởng quỹ vẫn đáp lời rất lễ phép. Đây cũng là một cách nhắc nhở về thân phận của người này, không thể không nể mặt phụ thân người ta một chút. Tuy chủ nhân của gã không sợ An Dương Bá phủ, nhưng khó tránh sau này gặp mặt sẽ khó xử, lại còn làm mất thanh danh của cửa hàng.

“Không quen biết, nhưng dù có tước vị cũng không thể gϊếŧ người, chưởng quỹ nói có đúng không?” Trang Nhu hỏi.

Chưởng quỹ khựng lại một chút, ngay sau đó liền nói: “Việc này thì tiểu dân không biết, có tội hay không phải đợi thẩm tra xong mới biết được.”

Trang Nhu ngẫm nghĩ, cảm thấy cũng có lý, bèn ngẩng đầu nói: “Đúng vậy, ta dù là công sai cũng phải lấy đức phục người. Các ngươi tìm mấy sợi dây thừng ra đây, ta muốn trói bọn họ lại giải đến nha môn.”

“Cái kia… quan gia, ngài phải đưa đến Đại Lý Tự mới được, vì An Dương Bá có tước vị.” Chưởng quỹ cười gượng hai tiếng, nhắc nhở.

Lại phải đưa đến Đại Lý Tự, cứ tưởng có thể mang về cho cấp trên xem, để chứng tỏ mình mới ngày đầu đi làm đã phá được đại án chứ. Trang Nhu nhìn chưởng quỹ một cái đầy ai oán rồi vung tay ra hiệu bảo bọn họ mau mang dây thừng tới.

Chưởng quầy lập tức gọi người lấy dây thừng ra, bảo họ trói đám người kia lại. Khi trói Phó Hậu Phát, gã nhỏ giọng nói: “Tiểu bá gia, ngài nhịn một chút. Ta sẽ không gây sự với nàng ta nữa, ta sẽ dỗ nàng đưa ngài đến Đại Lý Tự, đến đó đều là người một nhà cả.”

Phó Hậu Phát bây giờ làm gì còn dám gây sự, nữ nhân này rõ ràng là một con mụ điên, nếu bị đánh chết oan uổng giữa đường thì dù có bắt nàng đền mạng thì mình cũng chẳng sống lại được. Hắn chỉ có thể hừ hừ mấy tiếng coi như trả lời.

Trang Nhu oai phong lẫm liệt dùng dây thừng kéo lê bốn người, đi thẳng đến Đại Lý Tự. Vốn dĩ nàng vừa là người bị hại, vừa là nhân chứng nên không cần bị trói, ai ngờ sau đó nàng cũng động thủ nên bị trói lại, giải đi cùng một lượt.

Nàng đầu bù tóc rối, vừa đi vừa cúi đầu khóc thút thít, tỏ vẻ tủi thân, nhưng vẫn thỉnh thoảng nhỏ giọng quan tâm Phó Hậu Phát: “Lão gia, ngài không sao chứ? Hay là để ta đi sau đỡ lưng cho ngài nghỉ một lát nhé?”

Phó Hậu Phát cảm động vô cùng, đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình, quả nhiên mấy nữ nhân trong nhà đều yêu thương mình hết mực, về nhà nhất định phải sủng ái nàng cho thật tốt.

Trang Nhu không để ý đến hành động mờ ám của bọn họ, cứ thế kéo thẳng người đến Đại Lý Tự. Trước ánh mắt kinh ngạc của lính gác, nàng đắc ý nói: “Các vị đại ca, ta bắt gặp tên mập này gϊếŧ người ở phố Nam nên đã tóm luôn cả đồng bọn của hắn về đây. Chưởng quầy ở đó nói An Dương Bá gia có tước vị, nên nhi tử ông ta phạm tội cũng phải đưa đến đây, vì vậy ta giải đến cho các vị đây.”

“Con trai An Dương Bá gia?” Tên lính gác vẻ mặt ngơ ngác nhìn nàng, rồi lại nhìn đám người bị nàng trói bằng dây thừng phía sau, liền có chút luống cuống nói: “Cô nương chờ một lát, ta đi bẩm báo đại nhân đã!”

Trong Tam Chính Đường ở hậu viện Quốc Tử Giám, Trang Học Văn buông bút, nhìn bản danh sách vừa viết xong rồi gấp lại, đưa đến trước mặt Tề Bá: “Lão sư, danh sách đã chép xong mời lão sư xem qua.”

“Ừ, cứ để đó đã, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Tề Bá cười vuốt râu, nhìn người đệ tử đắc ý nhất của mình: “Học Văn à, vì sao ngươi không chịu thi cử để đỗ đạt công danh?”

Trang Học Văn có chút kinh ngạc: “Lão sư, mấy năm trước con đã nói rồi, con không có hứng thú với chuyện quan trường. Con chỉ muốn dốc lòng nghiên cứu học vấn, ở nhà bầu bạn cùng tiểu muội, sống những ngày nhàn nhã.”

Tề Bá lại nói: “Nhưng lệnh muội lại không nghĩ vậy, ta nghe nói nàng đã trở thành nữ Ứng Bộ.”

“Để lão sư chê cười rồi, muội ấy từ nhỏ đã thích náo nhiệt lại hay bênh vực kẻ yếu nên con cứ để mặc muội ấy.” Trang Học Văn ngồi xuống, mỉm cười nói.

“Lần này ta vốn định tiến cử ngươi, với học thức của ngươi, chắc chắn có thể lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng. Lệnh muội cứ tùy hứng như vậy, chuyện này không phải một tú tài như ngươi có thể gánh vác được đâu.” Tề Bá biết hắn chỉ quan tâm đến muội muội, không nỡ nhìn tài hoa của hắn cứ thế bị lãng phí, nên quyết định bắt đầu từ điểm này.

Trang Học Văn cười nói: “Lão sư quá lo lắng rồi, muội ấy không phải là người hay gây chuyện đâu.”

Giọng nói vừa dứt, ngoài cửa liền truyền đến âm thanh hỗn loạn. Chưa kịp hỏi ai đang ồn ào bên ngoài, thì đã có tiếng người lớn tiếng gọi vọng vào: “Trang công tử! Lệnh muội bị Đại Lý Tự bắt đi rồi!”

“Cái gì!” Trang Học Văn bật phắt dậy. Bị bắt ư? Nàng mới ra khỏi nhà chưa được bao lâu mà