Chương 11: Muốn Vu Oan Giá Họa

Phó Hậu Phát cảm thấy hôm nay mình thật xúi quẩy. Hắn dẫn tiểu thϊếp ra ngoài dạo phố tiện thể mua chút trang sức cho các tiểu thϊếp khác ở nhà, không ngờ tiểu thϊếp này lại to gan lớn mật đến mức giở thói. Tát nàng mấy cái, vừa mới đá một cú thì đã có kẻ nhảy ra lo chuyện bao đồng.

Lo chuyện bao đồng thì thôi đi, đằng này còn vu khống bừa bãi, nói đến mức ta gϊếŧ người giữa phố.

“Ngoại tổ ngươi là ai hả!” Hắn nhìn chằm chằm nữ nhân đang mặc bộ phục của Ứng Bộ, không tài nào hiểu nổi tại sao nữ nhân thời nay không ở nhà thêu thùa tử tế, lại chạy ra ngoài mặc bộ phục của Ứng Bộ để làm trò!

Trang Nhu nhướng mày, hừ lạnh một tiếng: “Lại dám đánh chủ ý đến nhà ta, muốn dùng ngoại tổ ta để uy hϊếp ta ư? Đồ vô sỉ đê tiện! Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo, bắt tên ác tặc nhà ngươi quy án!”

Phó Hậu Phát tức đến run môi, gầm lên: “Lên! Đánh nó cho ta!”

Tuy ngày thường hắn cũng hay đánh nữ nhân, nhưng chưa bao giờ tức giận đến thế này. Loại nữ nhân này đúng là không nói nổi đạo lý, đánh chết cũng đáng!

Chỉ thấy hai gã tráng hán ăn mặc gọn gàng từ sau lưng hắn lao ra, nhìn qua là biết hộ viện nhà hắn, trông rất uy vũ cường tráng. Chúng nắm chặt tay rồi xông lên.

Trang Nhu thấy vậy, thầm nghĩ chúng lại dám ra tay với nàng trước. Chẳng lẽ không thấy bộ phục Ứng Bộ trên người ta sao? Đây là muốn tạo phản à!

Nàng nắm chặt cây côn sắt, hướng đầu bọc bông về phía bọn họ rồi vung tới. Người xem xung quanh chỉ thấy buồn cười, gậy mà còn bọc bông ở trên thì đánh người thế nào được, chẳng lẽ là cái chùy thêu dùng để đấm chân à?

Bụp!

Mọi người chỉ nghe một tiếng động trầm đυ.c, một gã hộ viện đã bị cây côn sắt bọc bông đánh ngã lăn ra đất, đầu lập tức chảy máu, nằm rạp trên đất không động đậy nổi.

Gã còn lại khựng người lại, không ngờ cây côn bọc bông này lại có sức sát thương lớn đến vậy. Sau đó hắn đột ngột nghiêng người sang bên, né được cây côn sắt lại vung tới. Nào ngờ Trang Nhu đã xoay người tung một quyền, đấm thẳng vào sống mũi hắn. Cảm giác vừa đau vừa buốt khiến gã hộ viện chảy cả nước mắt.

Chưa kịp ôm lấy mũi cho đỡ đau, hắn đã bị một gậy nữa đánh ngã lăn ra đất.

“Chà, thủ hạ của ngươi yếu thật đấy. Xem ra ngày thường ngươi toàn dùng mấy thủ đoạn âm độc như mê dược nên mới có thể gϊếŧ người như ngóe được.” Trang Nhu thấy hai tên đó ngã gục dễ dàng như vậy, bèn tiếc nuối nói: “Đúng là đồ bại hoại, kết cục hôm nay của ngươi là do ngày thường tạo nghiệp.”

Phó Hậu Phát cũng không ngờ hộ viện nhà mình lại bị đánh gục dễ dàng như vậy. Rõ ràng cả hai đều cơ bắp cuồn cuộn, chẳng lẽ chỉ để cho đẹp thôi sao?

Bảo sao lúc luyện quyền trong phủ, chúng cứ thích cởϊ áσ khoe một thân cơ bắp, dụ dỗ đám nha hoàn đến nhìn trộm. Thật đáng giận! Đồ vô dụng, ăn của ta, dùng của ta, lại còn muốn cướp nữ nhân của ta!

Hắn luôn cho rằng tất cả nữ nhân trong phủ đều là của hắn, bất kể là nha hoàn hay tiểu thϊếp. Trước đây không thấy có vấn đề gì, bây giờ nghĩ lại mới thấy có gì đó không ổn.

Lúc này, Trang Nhu đã sải bước tiến về phía hắn, cười tủm tỉm nói: “Đừng sợ nha, bây giờ đến lượt ngươi rồi. Lấy cái khí thế gϊếŧ người lúc nãy của ngươi ra đây xem nào.”

“Hỗn đản!” Phó Hậu Phát xoay người, kéo theo tấm thân đầy mỡ định chạy vào cửa hàng. Cửa hàng này chắc chắn sẽ bảo vệ khách quý!

Nhưng Trang Nhu nào có để hắn chạy thoát. Nàng túm lấy áo hắn rồi hung hăng kéo giật lại, giơ cây côn sắt trong tay lên định đập xuống thì chân đột nhiên bị người ta ôm lấy.

“Không được đánh lão gia nhà ta!” Nữ tử lúc nãy bị đánh, đang ngồi khóc thút thít, lúc này lại lao tới ôm lấy chân nàng.

Trang Nhu nhẹ nhàng nói: “Buông ra.”

“Đây là lão gia nhà ta, ngươi dám đánh hắn ta sẽ liều mạng với ngươi!” Nữ tử vẫn ôm chặt chân nàng không buông, còn há miệng định cắn. Ánh mắt Trang Nhu trở nên sắc lẹm, nàng nhấc chân đá văng nữ tử ra.

Phó Hậu Phát nhân cơ hội này định gạt tay Trang Nhu ra, nhưng lại phát hiện bàn tay đang túm áo mình vẫn không hề nhúc nhích. Rõ ràng trông nữ hài này chẳng hề cường tráng chút nào, vậy mà sức lực lại lớn hơn cả mấy bà tử thô kệch trong nhà.

Bốp bốp bốp bốp!

Trang Nhu dắt cây côn sắt vào thắt lưng rồi giơ tay tát cho hắn mười mấy cái, đánh cho mặt Phó Hậu Phát sưng vù ngay tại chỗ đến mức mẫu thân cũng không nhận ra.

Nữ tử kia thét lên một tiếng thảm thiết như một con lệ quỷ lao tới ôm lấy đùi Trang Nhu. Lúc này không thể hiện thì còn đợi đến bao giờ, đây chính là cơ hội lập công mà, cho dù có bị đá mấy cái thì khi trở về cũng được coi là đã không màng tính mạng để bảo vệ chủ.

Cùng lúc đó, Phó Hậu Phát cuối cùng cũng vùng thoát khỏi tay Trang Nhu, bộ hoa phục tơ lụa đã bị xé rách, sau đó cả người hắn liền lao vào trong tiệm.

Trang Nhu nhanh nhẹn rút côn sắt ra, một côn đánh ngất người đàn bà đang ôm chân mình rồi quay đầu đánh tới Phó Hậu Phát. Nghĩ đến lời ca ca dặn, nàng chỉ nhắm vào chỗ nhiều thịt mà đánh, cảm giác cứ như đang đập chăn bông vào một ngày đẹp trời vậy.

“Ái chà, cứu mạng a!” Phó Hậu Phát bị đánh cho lăn lộn trên đất, miệng không ngừng kêu cứu, quên cả việc nói lời độc ác.

Những người vây xem chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, đánh một tiểu thϊếp mà lại bị công sai đánh thành ra thế này, rốt cuộc là có chuyện gì, thật là vô lý hết sức!

Lúc này, một người trong đám đông dường như nghĩ ra điều gì, bèn vỗ đùi nói: “Trước đây ta có thấy một tờ công văn ở quảng trường Uy Dương, nói rằng Hoàng thượng muốn tuyển mấy nữ nhân cho Ứng Bộ, vị này chắc là một trong số đó rồi.”

“Thảo nào hung dữ như vậy, nữ tử nhà bình thường không thể nào làm thế được. Đúng rồi, chẳng lẽ là chuyên quản việc hậu trạch, sau này đánh nha hoàn hay bán tiểu thϊếp cũng sẽ bị bắt sao?”

Đây là phố Nam kinh thành, nơi này không có gì nhiều, chỉ có kẻ có tiền là nhiều không đếm xuể. Phần lớn người vây xem trong nhà không có tiểu thϊếp thì cũng có vài nha hoàn. Dù ngày thường không nỡ đánh đập họ thì cũng có lúc quở trách vài câu, bây giờ nghĩ đến chuyện đánh đập nha hoàn trong nhà cũng bị coi là phạm tội, ngày tháng này còn sống thế nào được nữa!

Trong lòng mọi người chỉ có một suy nghĩ, Hoàng gia thật là rảnh rỗi quá, đến cả việc hậu trạch của người khác cũng xía vào.