Chương 10: Vụ Án Lớn Đầu Tiên

"Muội sẽ dốc lòng phá nhiều vụ án để làm rạng danh ca ca." Nàng gật đầu cười nói rồi định ra ngoài nhưng lại bị Trang Học Văn cản lại. Chỉ thấy hắn mở một cái bọc lớn trên bàn.

"Đây là hộ tâm kính, một cái muội đeo ở ngực, cái còn lại đeo ở bụng, như vậy dù bị đao đâm cũng không sao. Đây là thuốc trị thương và rượu mạnh, nếu bị thương thì đổ rượu lên sau đó rắc thuốc bột, cuối cùng dùng băng vải này băng lại." Trang Học Văn lấy từng món đồ ra, bày lên bàn.

Trang Nhu kinh ngạc nhìn, ngoài dược phẩm và đồ hộ thân ra, thế mà còn có cả một đống lớn ám khí và dao găm. Nàng tỏ vẻ khó xử: "Ca, nhiều thế này nếu mang hết lên người ngược lại sẽ không linh hoạt, muội chọn một vài món thôi."

"Được, vậy đeo hộ tâm kính lên trước đi." Trang Học Văn cầm lấy tấm hộ tâm kính nặng ít nhất hai cân, định đeo lên cổ nàng.

"Ca, nặng thế này cổ sẽ gãy mất, để muội tự chọn." Trang Nhu thấy vậy vội nói. Đeo thứ này thì làm sao ra khỏi cửa được, cổ cũng không thẳng nổi.

Trang Học Văn đành thôi, chỉ cần nàng chịu mang theo vài món phòng thân là được.

Trang Nhu cũng chọn lấy vài thứ. Thuốc trị thương chắc chắn phải mang, nhưng một hai gói là đủ, đâu phải đi phá án trong núi sâu. Hộ tâm kính thì thôi, lỡ có lưu lạc nơi đất khách cũng không bán lấy tiền được.

Nhưng nàng lại rất hứng thú với mấy con dao găm, bèn giắt hai thanh vào trong giày, mang theo một túi những miếng sắt nhỏ có đầu nhọn, còn lại thì không lấy. Thế nhưng Trang Học Văn vẫn dúi vào tay nàng một cây côn sắt, nói là để dọc đường đánh chó.

Lưu Mễ nhìn không nổi, xen vào: "Tiểu thư, thiếu gia sợ cô ra ngoài là vung đao gϊếŧ người, mới làm một ngày đã tự đưa mình vào nhà lao đấy. Lúc đánh người thì dùng côn sắt, chỉ cần không nhắm vào đầu thì thường sẽ không chết được."

"Nhưng muội chỉ biết hạ sát thủ thôi, không đánh vào đầu thì còn gì thú vị." Trang Nhu bĩu môi, lẩm bẩm nhìn cây côn sắt.

Trang Học Văn chỉ cười cười, như làm ảo thuật, hắn lấy ra một bọc bông gòn rồi dùng băng vải quấn quanh một đầu côn sắt, sờ vào thấy mềm mại. Lúc này hắn mới dặn dò: "Lúc đánh người thì dùng bên có bông này, muội đừng có cầm ngược, ta không phải bao lại để muội thấy dễ chịu hơn đâu."

Trang Nhu nhận lấy cây côn sắt, cảm thấy có chút kỳ quặc: "Ca, muội có phải ra ngoài gây sự đâu, huynh lo xa quá rồi."

"Lỡ có thật sự phải đánh người thì cũng có lợi cho muội." Trang Học Văn cười nói.

Tuy cảm thấy việc quấn bông gòn lên côn sắt rất kỳ quái nhưng nàng vẫn nhận lấy tấm lòng của ca ca, để hắn khỏi phải lo lắng. Lại nói chuyện đánh người, đó đâu phải là việc mà một tiểu thư ngoan ngoãn như nàng sẽ làm. Đã làm công sai thì phải lấy đức thu phục người mới đúng.

Trang Học Văn nghĩ rất chu đáo, ngay cả ngựa cũng đã chuẩn bị sẵn cho nàng một con. Hắn dắt ngựa ra đến cửa, đỡ nàng lên ngựa rồi mới mỉm cười nhìn nàng rời đi.

Lưu Mễ lo lắng nói: "Thiếu gia, tiểu nhân lo cho tiểu thư quá."

“Lo lắng cái gì chứ? Đậu Hồ Huyện toàn là biệt viện của quan to quý nhân, mấy năm rồi chưa có vụ án nào, Tiểu Nhu đến đó chẳng qua là để cho có việc thôi, yên tâm đi.” Trang Học Văn vừa xua tay vừa đi về phía Quốc Tử Giám. Hôm nay hắn còn có chút việc phải làm, cần phải qua đó một chuyến.

Đương nhiên, hắn cũng phải phái người đến Đậu Hồ Huyện để mắt tới, lỡ Tiểu Nhu có chuyện gì thì mình mới biết được nhanh nhất.

Trang Nhu định đi ra khỏi thành từ cửa Nam, vì Đậu Hồ Huyện ở phía đó. Chỉ là đường phố phía Nam người qua kẻ lại đông đúc náo nhiệt, nàng chỉ có thể cho ngựa đi từ từ. Dù vậy, một nữ tử trong trang phục của Ứng Bộ vẫn thu hút ánh mắt của mọi người.

Nàng ngẩng đầu ưỡn ngực ngồi trên lưng ngựa, khóe miệng nở nụ cười. Chức vị này đâu phải ai cũng làm được. Đợt tuyển nữ Ứng Bộ lần này, ngoài nàng ra thì mấy lão bà tử khác đều bị loại hết. Xem ra làm Ứng Bộ cũng phải nhìn mặt mũi nữa.

Ngay lúc Trang Nhu đang cảm thán, một người đột nhiên từ trong cửa hàng hoa lệ bên cạnh lăn ra, ngã nhào xuống ngay dưới chân ngựa của nàng.

Con ngựa hồng táo lập tức hoảng sợ, chồm cả người lên. Nàng sợ hãi vội vàng ghì chặt dây cương kéo mạnh sang bên, thân ngựa nghiêng đi, suýt chút nữa thì giẫm phải người kia.

Con ngựa vẫn còn muốn giãy giụa, Trang Nhu vội vàng giữ chặt nó lại để nó bình tĩnh hơn, sau đó mới thở phì phò nhảy xuống. Vừa thấy người nằm bên cạnh ngựa là một nữ tử ăn mặc lộng lẫy, nàng liền nghiêm giọng nói: “Vị tỷ tỷ này, ngươi bị làm sao vậy? Đột nhiên lao ra làm ngựa của ta hoảng sợ, lẽ nào có kẻ cố ý đẩy ngươi ra, muốn ngựa của ta giẫm chết ngươi để ngụy tạo thành một vụ tai nạn ngoài ý muốn?”

Không đợi nữ nhân kia trả lời, Trang Nhu đã quay sang quát vào trong cửa hàng: “Là kẻ nào dám gϊếŧ người giữa ban ngày ban mặt, lại còn đυ.ng phải ta, lá gan không nhỏ nhỉ! Dám hành hung dưới chân Hoàng thành, chém đầu ngươi mười lần cũng chưa hết tội.”

“Ai gϊếŧ người ngoài đường? Ta chỉ đang dạy dỗ con tiện tỳ không nghe lời nhà ta thôi, ngươi ồn ào cái gì, lo chuyện bao đồng!” Một gã mập mạp mặc gấm vóc hùng hổ bước ra từ cửa hàng, lớn tiếng mắng.

Trang Nhu nhướng mày, quát lớn: “Đánh tỳ nữ cũng không được lại còn đẩy nàng ta xuống dưới ngựa của ta. Ngươi muốn mượn tay ta gϊếŧ tỳ nữ sau đó vu cho ta tội gϊếŧ người rồi bắt ta bồi thường vàng bạc chứ gì!”

“Đúng là một mũi tên trúng hai đích, thủ đoạn thật ác độc, vô nhân tính! Nhìn cái bộ dạng nghênh ngang không biết sợ của ngươi, chắc chắn đã gây ra không ít vụ án như thế này rồi.”

Gã mập mạp mặc gấm vóc ngẩn cả người, không hiểu nữ nhân này đang nói cái gì. Mình đã làm gì chứ, chẳng phải chỉ đánh một tiểu thϊếp không nghe lời thôi sao?

Lúc này, Trang Nhu lạnh mặt nói: “Ngươi không chỉ gϊếŧ người ngoài đường mà còn định lừa bịp tống tiền mệnh quan triều đình, tội càng thêm nặng. Mau thành thật đi theo ta về, bằng không ta đánh gãy chân ngươi rồi lôi đi cũng vậy thôi.”

Nàng rút bội đao ra được nửa chừng, nhưng rồi lại suy nghĩ một chút rồi tra nó về vỏ, thuận tay rút cây côn sắt ra. Đây là vụ án lớn đầu tiên khi đi làm, thế nào cũng phải bắt được người sống mang về.

“Ngươi đừng có mà ngậm máu phun người, bị bệnh à!” Gã mập mạp mặc gấm vóc lúc này mới hoàn hồn, tức không kiềm được mà gầm lên.