Chương 39: Đuổi phu tử

Mọi người đều nói như vậy, nhưng Văn Thù lại có chút không tin. Nàng chịu khổ nhiều rồi nên hiểu rõ ông trời bận rộn lắm, chẳng thể nào để tâm đến từng người chịu khổ được. Rất nhiều lời mượn danh ông trời nói ra, đằng sau tám chín phần là có bàn tay con người sắp đặt.

Nhưng làm sao có thể có người đả thương Văn Lang ngay trong Hầu phủ được chứ? Hơn nữa chính miệng Văn Lang cũng thừa nhận là do ngã. Với cái tính khí của hắn ta, nếu thực sự bị người khác hãm hại, e là hắn ta đã quậy cho cả cái Hầu phủ này lật tung lên rồi.

Văn Thù liếc nhìn Tứ ca, thấy sắc mặt hắn vẫn bình thản như thường, lại cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi. Tiễn thuật của Tứ ca tuy không tệ, nhưng suy cho cùng tuổi đời vẫn còn trẻ, làm sao có thể ra tay thần không biết quỷ không hay đến mức độ này được.

Có lẽ thực sự là trời xanh có mắt đi.

Uống thuốc xong, tinh thần Văn Thù đã khá hơn một chút. Lan ma ma bưng nước nóng vào để lau sạch mồ hôi trên người cho nàng, Văn Dực thấy vậy liền cáo từ trở về trước.

Sau khi lau rửa xong xuôi, Văn Thù thay một bộ y phục lót sạch sẽ, hỏi: "Ma ma, Nguyệt Lộ nói quản sự mới sắp xếp thêm hai bà tử nữa tới đây ạ?"

Lan ma ma gật đầu, nhẹ nhàng chải tóc cho Văn Thù.

Văn Thù nắm lấy tay ma ma dặn dò: "Đừng để hai bà tử kia vào nội thất, cứ để họ làm mấy việc nặng nhọc bên ngoài là được, như vậy ma ma cũng có thể nghỉ ngơi nhiều hơn."

Lan Uyển vốn chỉ có ba người, Nguyệt Lộ thì tuổi còn nhỏ, thành thử Lan ma ma chẳng khác nào một mình phải chăm lo cho hai đứa trẻ. Mọi việc lớn nhỏ đều đến tay bà, khiến cho tóc mai bên thái dương của ma ma ngày càng bạc thêm.

Lan ma ma âu yếm xoa đầu Văn Thù, đáp: "Cô nương cứ yên tâm, ta ấy à, vẫn còn sức chăm sóc cô nương thêm nhiều năm nữa, chỉ mong cô nương mau chóng khỏe lại thôi."

Ký ức của Văn Thù về mẹ ruột hoàn toàn trống rỗng, nàng lớn lên nhờ bàn tay chăm bẵm của Lan ma ma. Công dưỡng dục nặng hơn công sinh thành, nên nàng tự nhủ sau này nhất định sẽ phụng dưỡng ma ma lúc tuổi già và lo liệu chu toàn khi bà trăm tuổi.

"Cô nương uống thuốc đi." Lan ma ma chải tóc gọn gàng xong, bèn lấy từ trong rương ra một viên thuốc. Lẽ ra hôm qua đã phải cho Văn Thù uống, nhưng ngặt nỗi sự việc xảy ra quá đột ngột, mãi đến hôm nay bà mới nhớ ra.

Vẫn là viên thuốc màu đen chỉ to bằng hạt đậu xanh ấy. Trước đây Văn Thù chưa từng thắc mắc, nhưng lần này nàng không kìm được mà hỏi: "Ma ma, viên thuốc này rốt cuộc có tác dụng gì vậy?"

Giọng Lan ma ma khàn khàn: "Ta sẽ không hại cô nương đâu. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, ta tự khắc sẽ nói cho cô nương biết rõ ngọn ngành."

Nghe vậy, Văn Thù cũng không hỏi thêm nữa, chiêu ngụm nước rồi nuốt viên thuốc xuống. Nếu Lan ma ma thực sự muốn hại nàng, thì nàng đã chẳng còn giữ được mạng đến tận bây giờ.

Nếu nói màn kịch náo loạn ngày hôm qua vẫn khiến người ta cảm thấy bất bình, thì đến sáng nay, khi tin tức Văn Lang ở Thế Hiền viện bị ngã gãy tay truyền ra, tất cả mọi người đều lập tức trở nên an phận.

Văn Thù vốn không tin vào "Ông Trời" cho lắm, nhưng hai chữ "báo ứng" thì ai cũng phải kiêng dè. Những thứ càng huyền bí, mơ hồ lại càng khiến lòng người nơm nớp lo sợ.

Toàn bộ Hầu phủ chìm vào sự yên tĩnh chưa từng có. Dường như chỉ sau một đêm, nơi vốn đang sóng gió cuộn trào bỗng chốc hóa thành vũng nước tù đọng. Chính sự thay đổi đột ngột này đã khơi dậy trí tò mò của người ngoài, khiến những chuyện ồn ào trong phủ đồn đại ra tận bên ngoài.

Vĩnh Bình Hầu vô cùng giận dữ, ông đến tìm Chương thị và nói: "Chương phu tử nên cho nghỉ việc đi thôi. Dạy học là để rèn người, nếu chỉ biết dạy chữ mà không biết dạy làm người thì cũng vô dụng. Nếu ông ta thực sự có bản lĩnh, thì đã không dạy dỗ mấy đứa trẻ ra nông nỗi này."

Chương phu tử vốn là họ hàng xa của Chương thị, ở địa phương cũng có chút danh tiếng. Chính vì có dây mơ rễ má họ hàng nên ông ta thường thiên vị con dòng đích, còn đối với con dòng thứ thì lại ra vẻ ta đây, đặc biệt là với đứa trẻ không nơi nương tựa như Văn Thù.

Việc cho Chương phu tử nghỉ khiến Chương thị cảm thấy có chút mất mặt, dù sao đó cũng là người của bà ta. Thế nhưng hiện tại, Văn Nghiên bị hoảng sợ vẫn đang nằm liệt giường, Văn Lang lại đầy thương tích, bà ta thực sự không còn tâm trí đâu mà nói đỡ cho Chương phu tử nữa, đành phải gật đầu đồng ý.