Chương 38: Quả báo

Cơn mưa lớn rả rích suốt đêm, mãi đến khi trời hửng sáng mới chịu tạnh hẳn. Sáng sớm đẩy cửa sổ ra, một luồng hơi ẩm mang theo hương đất nồng quyện cùng mùi cỏ xanh phả thẳng vào mặt. Văn Dực khẽ nhíu mày, mùa mưa này dường như kéo dài quá đỗi.

Sau khi rửa mặt chải đầu, Văn Dực liền đi tới Lan Uyển. Lúc này Văn Thù đang dùng bữa sáng. Lan ma ma có lẽ đã đoán trước được Văn Dực sẽ tới nên đã chuẩn bị sẵn cho hắn cháo trắng và bánh bao nhân chay. Văn Dực cũng chẳng khách sáo, ngồi xuống ăn luôn.

"Tứ ca, bánh bao ma ma làm có ngon không?" Văn Thù đang cầm một chiếc bánh trên tay hỏi. Tay trái nàng không cử động được, tay phải cũng lười cầm đũa, nên nàng dùng khăn tay bọc lấy bánh để ăn trực tiếp.

Văn Dực húp hết bát cháo, với tay lấy chiếc khăn mà Nguyệt Lộ để ở đầu giường, nhẹ nhàng lau đi vệt mồ hôi trên trán Văn Thù: "Tay nghề của ma ma chẳng phải ta đã biết từ lâu rồi sao."

Hàng mi Văn Thù cong cong, nàng cười nói: "Làm phiền Tứ ca rồi."

"Muội thấy dễ chịu hơn chút nào chưa? Cánh tay còn đau dữ dội không?" Nhìn những sợi tóc của nàng bết lại như đang ngậm nước, có thể thấy đêm qua nàng ngủ cũng chẳng ngon giấc là bao.

Văn Thù ăn nốt miếng bánh bao cuối cùng, lớp dầu mỡ từ nhân bánh thấm qua khăn dính cả vào ngón tay. Nàng muốn lau sạch nhưng một tay bất tiện, đang định gọi Nguyệt Lộ thì Văn Dực đã cầm khăn chủ động lau tay cho nàng, thuận tiện lau luôn cả khóe miệng.

Vành tai Văn Thù đỏ bừng lên. Từ sau khi nàng bị thương, Tứ ca như biến thành một người khác, ân cần chu đáo hơn rất nhiều.

"Tứ ca, muội không sao đâu, đại phu nói hạ sốt là được rồi. Chỉ là tối qua ủ ra một thân mồ hôi, muội muốn tắm gội nhưng ma ma lại không cho." Văn Thù cứ cảm thấy trên người mình có mùi mồ hôi khó chịu, sợ làm Tứ ca thấy hôi.

"Ma ma dặn lát nữa sẽ vào lau người cho cô nương, cô nương đừng lải nhải nữa, nô tỳ ngửi thấy có mùi gì đâu nào." Nguyệt Lộ bưng bát thuốc đi vào: "Cô nương uống thuốc thôi."

Văn Thù thẹn thùng lườm Nguyệt Lộ một cái, sao lại nói toạc suy nghĩ trong lòng nàng ra thế, Tứ ca vẫn còn đang ngồi đây mà!

Nguyệt Lộ bắt gặp ánh mắt đó lại tưởng Văn Thù không muốn uống thuốc, bèn nói: "Để nô tỳ đi lấy mứt quả, sáng sớm nay quản sự vừa gửi tới một hộp đấy ạ."

Văn Dực đón lấy bát thuốc từ tay Nguyệt Lộ, thổi cho nguội bớt rồi đưa đến bên miệng Văn Thù, nói: "Đang bệnh thì không cần phải câu nệ những thứ này. Đêm qua muội còn đang sốt cao, tắm gội bây giờ rất dễ tái phát."

Dáng vẻ chật vật nhất trong đời này của hắn đều đã bị Văn Thù nhìn thấy cả rồi, nên dù nàng có ra sao thì đối với hắn cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Nghe Tứ ca nói vậy, Văn Thù cũng chẳng bận tâm nữa. Chỉ là thuốc thực sự quá đắng, nàng đỡ lấy bát thuốc từ tay Văn Dực, nín thở uống một hơi cạn sạch, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại như vặn thừng.

Văn Dực nhìn bộ dạng này của nàng thì khẽ cong môi cười, đưa tay đón lấy cái bát rỗng.

"Cô nương mau ăn mứt đi." Nguyệt Lộ bưng đĩa mứt tới, nhét ngay một quả vào miệng Văn Thù. "Tứ công tử cũng nếm thử xem ạ."

Văn Thù ngậm lấy miếng mứt, vị chua chua ngọt ngọt nhanh chóng xua tan đi vị đắng ngắt trong miệng, nàng cười bảo: "Tứ ca ăn đi, cả Nguyệt Lộ em cũng ăn nữa, nhiều thế này ta ăn không hết đâu."

Những ngày tháng phải làm bạn với thuốc thang và mứt quả sau này còn dài lắm.

Nguyệt Lộ tuổi còn nhỏ, cô nương đối đãi với nàng ấy xưa nay đều rất tốt, nên cô nương nói gì nàng ấy liền nghe nấy, quả nhiên bốc một quả bỏ vào miệng: "Cô nương, lúc nãy nô tỳ nghe mấy bà tử nói tay của Tam công tử bị gãy rồi."

"Cái gì?" Văn Thù kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt khó tin: "Sao lại có chuyện như thế được?"

Nguyệt Lộ kể: "Nghe nói là nửa đêm Tam công tử ngã từ trên giường xuống nên mới bị gãy. Hắn bị phạt quỳ ở từ đường nên đầu gối bị thương, lúc dậy đi tiểu đêm thì chân bủn rủn ngã nhào, thế là gãy luôn tay phải. Hiện giờ Thế Hiền viện đang náo loạn cả lên, Phu nhân lôi hết đám người hầu trong viện của Tam công tử ra đánh đòn, đặc biệt là Trương Thiết, bị phạt đến hai mươi gậy đấy ạ!"

Trương Thiết là gã sai vặt thân cận của Văn Lang, ban đêm phải túc trực bên cạnh hắn ta ngủ. Cùng ở trong một phòng mà lại để Văn Lang ngã gãy cả tay, rõ ràng là thất trách, Hầu phu nhân phạt hắn cũng chẳng có gì lạ.

"Chuyện này cũng quá..." Văn Thù nhíu mày: "Quá kỳ lạ rồi. Giường ngủ thì cao được bao nhiêu chứ, phải ngã mạnh đến mức nào mới gãy được cả cánh tay."

Hơn nữa Văn Lang đâu phải trẻ con lên ba, hắn ta có luyện võ, lại là tay cưỡi ngựa bắn cung cừ khôi. Văn Thù thực sự không thể nào nghĩ thông, chuyện này cứ như chuyện nghìn lẻ một đêm vậy.

Văn Dực bất động thanh sắc cầm một quả mứt đưa lên miệng, nhàn nhạt nói: "Có lẽ là báo ứng thôi."

Nguyệt Lộ vội vàng hùa theo: "Đúng đấy ạ, bây giờ người trong phủ đều bảo là ác giả ác báo. Hắn hại cô nương bị thương ở tay, nên ông trời mới trừng phạt Tam công tử, cũng bắt hắn phải gãy tay."