Ban ngày thì thua trận đấu với Văn Dực, không chỉ mất đi cây Khôn Linh cung mà còn khiến Lục muội phải chịu ấm ức. Sau đó lại bị Vĩnh Bình Hầu dùng gia pháp trừng trị, rồi còn bị phạt quỳ cả một buổi chiều. Tất cả mọi chuyện, từng việc từng việc một, đều là do Văn Dực mà ra!
Văn Lang tức đến nổ cả phổi!
Chương thị thở dài một hơi: “Vốn tưởng chỉ là một kẻ thấp hèn, không ngờ lại cũng có chút bản lĩnh. Trước thì hại muội muội con, sau lại hại đến con, ngay cả ta cũng bị Hầu gia quở trách. Sớm biết thế này đã không giữ hắn lại.”
“Mẫu thân đã phải chịu ấm ức rồi, là do con bất hiếu.” Văn Lang ngẩng đầu nhìn Chương thị.
“Không trách con đâu.” Chương thị xoa đầu Văn Lang: “Nhưng lần này con cũng quá mức bốc đồng rồi. Phụ thân con đang ở trong phủ, có chuyện gì thì cũng không thể để đến ngày sau giải quyết được sao.”
Đúng vậy, suýt chút nữa đã hại chết Văn Thù. Thế nhưng trong mắt Chương thị, Văn Lang chẳng qua chỉ là ra tay không đúng thời điểm, chứ bà ta không hề cảm thấy con trai mình đã phạm phải sai lầm gì to tát.
Trong cả Hầu phủ này, ngoại trừ ba đứa con do chính bà ta sinh ra, những đứa con khác vốn dĩ đã là cái gai trong mắt bà ta. Sau này chúng nó còn chia gia sản với Văn Lang, nên nếu chết đi thì lại càng hả dạ.
Văn Lang ấm ức nói: “Mẫu thân, đại tỷ, ban đầu con cũng không hề có ý định ra tay. Là do Văn Sâm xúi giục, con đã bị hắn gài bẫy.”
Sắc mặt Chương thị trầm xuống: “Lũ con vợ lẽ đúng là chẳng có đứa nào tốt đẹp, đứa nào đứa nấy cũng chỉ mong con gặp chuyện. May mà lần này Hầu gia phạt cả Văn Sâm, nếu không thì chỉ có mình con phải chịu khổ oan uổng.”
“Mẫu thân cứ yên tâm, phụ thân phạt Triệu di nương còn nặng hơn người nhiều.” Văn Nhàn đã mười ba tuổi, đang học cách quản lý việc nhà, vì vậy cũng biết rất nhiều về những cuộc tranh đấu giữa vợ cả, vợ lẽ, con chính thất và con thứ.
Đừng nhìn vẻ ngoài Nam Trúc Viện của Triệu di nương lúc nào cũng cung kính với Thế Hiền Viện, răm rắp nghe theo lời Hầu phu nhân. Một người có thể chiếm được sự sủng ái của Vĩnh Bình Hầu thì chắc chắn không phải dạng tầm thường. Năm đó, bà ta còn sinh hạ được thứ trưởng tử là Văn Sâm trước cả Chương thị, khiến Chương thị lo lắng suốt một thời gian dài. May mà ngay sau đó bà ta đã sinh được Văn Lang, mà Vĩnh Bình Hầu cũng xem trọng Văn Lang hơn, nên Chương thị mới có thể yên lòng.
“Triệu di nương tâm cơ sâu như vậy, thì có thể dạy dỗ ra được thứ gì tốt đẹp chứ. Đợi Hầu gia rời phủ rồi, ta có cả khối cách trị bà ta.” Sống trong hậu trạch nhiều năm, Chương thị có thừa cách để quản giáo đám thϊếp thất.
Văn Nhàn đặt tay lên cánh tay Chương thị, nói: “Mẫu thân không cần vội. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là giành lại trái tim của phụ thân, đừng để người phải thất vọng về mẫu thân nữa.”
Vừa nghĩ đến chuyện này, Chương thị lại thấy phiền lòng, bà ta ngồi xuống ghế: “Hôm nay phụ thân con thật sự nổi giận rồi, người đã đến nghỉ ở Thu Thủy Viện.”
Thu Thủy Viện là nơi ở của Diêu di nương, mẹ đẻ của Bát công tử. Tuy Diêu di nương đã sinh hạ Bát công tử, nhưng lại không được sủng ái bằng Triệu di nương. Thường ngày Vĩnh Bình Hầu về phủ, một tháng đến Thu Thủy Viện được một lần đã là may lắm rồi.
Văn Nhàn nhẹ nhàng an ủi: “Diêu di nương tính tình ôn hòa, không gây ra được sóng gió gì đâu ạ. Hiện tại Triệu di nương đã bị phụ thân cấm túc nửa năm, trong khi đó người chỉ bị phạt bổng lộc chứ không bị cấm túc. Có thể thấy trong lòng phụ thân vẫn ghi nhận công lao của mẫu thân đối với Hầu phủ. Nửa năm này, chính là cơ hội tốt để mẫu thân lấy lại tình cảm của phụ thân.”
Chương thị gật đầu: “Ta hiểu rồi, ngày mai ta sẽ sắp xếp, cho người bổ sung những thứ còn thiếu ở Lan Uyển và Bắc Uyển. Lần này đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt thôi. Sau này các con cũng đừng hành động quá trớn nữa, đặc biệt là Nghiên nhi. Bình thường nói vài câu thì thôi, nhưng tuyệt đối không được động tay động chân.”
“Mẫu thân yên tâm, con đã khuyên Lục muội rồi.” Văn Nhàn ra dáng một người đại tỷ, có thể giúp Chương thị giải quyết lo âu. Những lời nàng ta nói ra khiến Chương thị vô cùng hài lòng: “Chúng ta là con do mẫu thân sinh ra, hà cớ gì phải đi so đo với đám con vợ lẽ thấp kém đó, chỉ tự hạ thấp thân phận của mình mà thôi.”
“Nghe thấy đại tỷ con nói gì chưa?” Chương thị chỉ vào Văn Lang: “Đừng có làm mất thể diện.”
Văn Lang miễn cưỡng gật đầu: “Con biết rồi.”
Sau khi đại phu đến bôi thuốc cho Văn Lang, Chương thị lại dặn dò con trai thêm mấy câu rồi mới để Văn Nhàn dìu ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, bà ta nắm lấy tay Văn Nhàn nói: “Vẫn là con khiến mẫu thân yên tâm, chứ đệ đệ muội muội con chỉ toàn gây chuyện.”
Văn Nhàn cười đáp: “Đệ đệ muội muội còn nhỏ mà, đợi bọn họ lớn thêm chút nữa là có thể san sẻ lo phiền cho mẫu thân rồi.”
Chương thị vừa bước qua ngưỡng cửa vừa nói: “Con lớn thế này đã biết thay ta quản lý hạ nhân trong viện rồi. Thoắt cái con cũng sắp đến tuổi cập kê, mẫu thân cũng phải bắt đầu chuẩn bị hôn sự cho con thôi.”
“Mẫu thân, con vẫn còn nhỏ mà.” Văn Nhàn e thẹn cười.
Ánh mắt Chương thị càng thêm trìu mến: “Không vội, ta phải lựa chọn thật kỹ càng, Nhàn nhi của ta đâu phải ai cũng xứng.”
Trước đại sự cưới gả, Văn Nhàn không tiện xen vào, bèn nói: “Tất cả đều do mẫu thân định đoạt ạ.”
Ngay khi đám người Chương thị vừa đi khỏi, Văn Lang liền la lối: “Trương Thiết, mau đỡ bản công tử lên giường.”
“Đến ngay, công tử cẩn thận.” Trương Thiết cẩn thận đỡ Văn Lang dậy. Lưng của Văn Lang bị thương nên chỉ có thể nằm sấp, thế nhưng đầu gối lại đau nhức vì quỳ, thành ra nằm thế nào cũng không thấy thoải mái.
Vốn được nuông chiều từ bé, đây là lần đầu tiên Văn Lang phải chịu khổ thế này. Hắn ta đấm mạnh vào thành giường, nghiến răng: “Văn Sâm, Văn Dực, cứ đợi đấy, ta sẽ cho chúng bay biết tay!”
Trương Thiết bưng tới một bát chè ngọt: “Công tử mau uống chút cho nhuận họng. Công tử đã phải chịu khổ rồi.”
Uống xong bát chè, lại thêm cả ngày vật lộn, Văn Lang quả thực đã mệt lử. Hắn ta để Trương Thiết hầu hạ rửa mặt rồi nhanh chóng ngủ thϊếp đi.