Sở dĩ người đàn ông này sắp xếp cho Văn Dực vào Vĩnh Bình Hầu phủ là vì muốn rèn giũa hắn. Thế nhưng, ông ta không ngờ rằng ban đầu hắn lại chẳng thèm để mắt đến vị trí đó. Có lẽ là do hôm nay bị một phen kinh hãi, cuối cùng cũng đã nhận ra được lợi ích của quyền thế, nên mới chịu mở lời đồng ý.
Cũng phải, có ai lại nỡ từ chối đỉnh cao quyền lực, đứng trên vạn người chứ?
Cánh tay Văn Dực vốn có vết thương, bị người đàn ông vỗ vào đau điếng, thế nhưng sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi. "Chuyện này không vội, con muốn đợi sau giỗ đầu của mẫu thân rồi mới tính tiếp."
Dân gian thường nói "đả thương cân cốt, trăm ngày mới lành". Vết thương của Văn Thù ít nhất cũng phải dưỡng vài tháng. Trong thời gian này, nếu sắp xếp tiên sinh dạy học cho hắn, thì để không ai nghi ngờ, những người con khác của Vĩnh Bình hầu cũng phải học cùng. Văn Thù bị thương, đi lại bất tiện, há chẳng phải là làm áo cưới cho người khác hay sao?
Chỉ cần đợi đến tháng Tám, vết thương của muội ấy hẳn là sẽ lành thôi.
Người đàn ông khẽ thở dài: "Vậy cũng tốt. Con là một đứa con hiếu thảo, mẫu thân con trên trời có linh thiêng, nhất định sẽ cảm thấy vui mừng."
Văn Dực chỉ cúi mắt, không nói gì.
Đêm đã về khuya, người đàn ông cũng không tiện ở lại lâu. Sau khi hỏi han Văn Dực thêm vài câu, ông ta liền được đám tùy tùng hộ tống, đội mưa rời đi.
Văn Dực đứng sau cánh cửa, lặng lẽ nhìn đám người biến mất không một tiếng động trong cơn mưa như trút nước. Nước mưa trên áo ngưng tụ thành từng giọt, tí tách rơi xuống sàn nhà sạch sẽ.
Hắn khép cửa lại, ngăn cách cơn mưa tầm tã bên ngoài, rồi thay một bộ y phục khác, mới lấy chiếc hộp gỗ kia ra.
Bên trong hộp, túi thơm và khăn tay đặt sát cạnh nhau. Văn Dực cầm chiếc khăn tay lên. Trong phòng tối om, không nhìn rõ hình thêu trên khăn, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, đóa mặc lan đẫm máu kia liền hiện ra ngay trước mắt.
Hình ảnh đóa mặc lan chợt lóe lên rồi vụt tắt, thay vào đó là gương mặt nhỏ nhắn, trắng bệch vì đau đớn của Văn Thù.
Nàng đã cứu hắn hai lần.
Văn Dực lòng dạ sáng như gương. Hắn biết rõ, cái gọi là lời hứa của người đàn ông kia chẳng khác nào hoa trong gương, trăng dưới nước. Triều đình sóng gió khó lường, chỉ một chút sơ sẩy là rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Đến lúc đó, lời đảm bảo của ai có thể tin là thật?
Nếu ông ta thật sự có bản lĩnh đó, thì mẫu thân hắn đã không phải chết.
Đến cả Văn Thù còn biết cả nhà Ngụy hoàng hậu vinh quang đến nhường nào, thì sao Văn Dực lại không hiểu được chân lý: đế vương gia vốn không có tình thân.
Cả Khúc gia bị tàn sát, người đàn ông kia miệng lưỡi thì ngon ngọt, nhưng đến một câu chất vấn cũng không dám, chỉ luôn miệng nói rằng hãy đợi ngày sau.
Ngày mai rồi lại ngày mai, Văn Dực e rằng mình không đợi được đến ngày đó.
Hắn vốn chẳng màng đến ngai vàng nhuốm đầy máu tanh kia, thế nhưng gió mưa ở kinh đô này, chưa từng một ngày ngơi nghỉ.
Ở kinh đô, quyền thế mới là thứ đáng giá nhất. Nó có thể tùy ý nắm giữ sinh tử của người khác, còn kẻ không quyền không thế chỉ có thể trở thành loài sâu kiến, mặc cho người ta chà đạp.
Bọn người Văn Lang khóc lóc thảm thiết không phải vì hối hận đã làm hại Văn Thù, mà là vì sợ hãi trước quyền uy của Vĩnh Bình hầu. Chờ đến ngày bọn chúng có được quyền thế, người phải khóc lóc có khi lại chính là Vĩnh Bình hầu.
Phong thủy luân chuyển, duy chỉ có quyền thế là vĩnh cửu.
Gió mưa đập vào song cửa, kêu lên lách tách. Trong mắt Văn Dực là một màu đen đặc quánh không thể tan đi.
Hắn không ngại làm một quân cờ, chỉ là khi quân cờ đã rơi vào bàn cờ, ai mới là người cầm cờ, vẫn còn chưa thể biết được.
Hắn phải leo lêи đỉиɦ núi cao vời vợi ấy, bởi vì hắn muốn tiểu cô nương của hắn phải trở thành người trên vạn người
-
Thế Hiền viện
“Ái da, ui, nhẹ thôi, nhẹ tay thôi... đau chết mất...” Văn Lang phải quỳ gối trong từ đường suốt cả một buổi chiều, đầu gối đã sưng vù lên, vừa về đến viện liền không ngừng la lối om sòm.
Hầu phu nhân Chương thị thấy con trai phải chịu tội lớn như vậy, vành mắt đã sớm đỏ hoe vì khóc. Bà ta đau lòng đến mức vội cho người đi mời đại phu, xót xa nói: “Con trai của ta chịu khổ rồi.”
Lưng của Văn Lang vẫn còn mang thương tích, nên khi ngồi xuống cũng không thể tựa ra sau, cảm giác khó chịu vô cùng. Hắn ta nói: “Mẫu thân, phụ thân thật quá nhẫn tâm! Con là con trai ruột do người sinh ra cơ mà, vậy mà người lại đánh con như thế, chẳng lẽ muốn lấy mạng con sao?”
“Suỵt, nói nhỏ thôi.” Đại cô nương Văn Nhàn nhận lấy chén trà từ tay nha hoàn, đặt xuống trước mặt Văn Lang: “Phụ thân vẫn còn ở trong phủ đó, đừng có nói bậy.”
Văn Nhàn buổi chiều bận chăm sóc Văn Nghiên đang hoảng sợ, nên không tham gia vào màn kịch ồn ào kia. Vì vậy, lúc này cũng chỉ có nàng ta là người có thể tạm thời ổn định được tình hình.
Văn Lang tu một hơi cạn sạch chén nước, hừ lạnh nói: “Rõ ràng là do thằng con ngoại thất thấp hèn đó gài bẫy con. Nếu không phải vì hắn, sao con lại ra nông nỗi này chứ? Từ ngày hắn vào phủ, con chưa gặp được chuyện gì tốt đẹp cả.”