Chương 34: Con đồng ý với người

Đầu Văn Thù vẫn còn đau, sau khi uống thuốc và tỉnh táo nói chuyện được một lúc, đầu óc nàng nhanh chóng lại trở nên mơ màng. Nàng cũng không còn hơi sức đâu để ý đến Văn Dực nữa, cứ thế mà thϊếp đi.

Văn Dực trông chừng nàng một lúc, vốn định đợi mưa ngớt rồi mới về, nhưng cơn mưa cứ trút xuống không ngừng, tựa như muốn nuốt chửng cả đất trời. Trong khi đó, Văn Thù lại bắt đầu đổ mồ hôi.

Hắn lau mồ hôi cho nàng hai lần, rồi phát hiện sắc mặt Văn Thù đã ửng hồng lên không ít. Hắn lập tức cảm thấy có điều không ổn, bèn dùng mu bàn tay sờ lên trán nàng, nóng ran kinh người!

"Nguyệt Lộ, mau đi mời đại phu tới đây, cô nương nhà ngươi sốt rồi!"

Nhờ có thêm hai bà tử sai vặt trong Lan Uyển, nên mọi người cuối cùng cũng không còn phải đầu tắt mặt tối vào ban đêm nữa. Đợi đến khi bà tử mời được Lý đại phu đến, Văn Thù đã sốt đến hai má đỏ bừng, trông như quả hồng chín mọng treo trên cành.

Sau khi Lý đại phu xem mạch, châm cho mấy kim, rồi lại cho người đi sắc một thang thuốc hạ sốt, mới nói: "Tứ công tử không cần lo lắng, Thất cô nương đây là do bị kinh hãi, lại thêm nhiễm phải phong hàn, uống thuốc vào sẽ hạ sốt thôi ạ."

Nghe đại phu nói vậy, Văn Dực lại càng thêm đau lòng. Ban nãy nàng còn tỏ ra chẳng hề gì, hóa ra là đã bị dọa cho sợ đến mức này.

Đúng là ngốc hết chỗ nói.

Khoảng một canh giờ sau, Văn Thù uống thuốc xong mới dần dần hạ sốt, giấc ngủ cũng trở nên yên ổn hơn. Lý đại phu lúc này mới ra về.

Lan ma ma bước vào nói: "Tứ công tử, đêm đã khuya rồi, ngài cũng nên về nghỉ ngơi trước đi ạ. Cô nương ở đây đã có chúng ta trông nom rồi."

Văn Dực đã ở lại lâu như vậy, đủ để Lan ma ma phải kính trọng hắn. Cô nương quả nhiên đã không nhìn lầm người, Tứ công tử là một người tốt.

Văn Dực liếc nhìn ra ngoài. Mưa vẫn chưa tạnh, nhưng quả thật đã muộn rồi. Vẻ mặt hắn cũng thoáng nét mệt mỏi, bèn đứng dậy: "Được, ta về đây. Nếu có chuyện gì gấp, cứ đến Bắc Uyển gọi ta."

Lan ma ma đáp lời: "Vâng, để nô tỳ cho người đưa ngài về."

Văn Dực nói: "Không cần đâu, cho ta một cây dù là được rồi."

Lan ma ma đưa dù qua, vốn còn định đưa thêm cho hắn một chiếc đèn l*иg, nhưng lại bị Văn Dực từ chối.

Văn Dực bước chân vào màn mưa. Hai viện tuy ở không xa nhau, nhưng mưa thực sự rất lớn. Khi về đến Bắc Uyển, giày của hắn đã ướt sũng. Vừa bước vào sân, hắn đã cảm nhận được có điều gì đó không đúng.

Trong phòng có người.

Hắn siết chặt cán dù, chậm rãi bước đến dưới mái hiên, gập dù lại rồi đẩy cửa phòng ra.

"Về rồi à." Trong phòng không thắp đèn, nhưng nhờ chút ánh sáng le lói hắt vào từ cơn mưa lớn ngoài trời, vẫn có thể nhìn rõ một người đàn ông đang ngồi trước bàn.

Bàn tay đang nắm chặt cán dù của Văn Dực buông lỏng, hắn tiện tay dựng cây dù dưới mái hiên: "Vâng. Đã muộn thế này, sao người lại đến đây?"

"Nghe nói con bị thương? Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?" Giọng người đàn ông đầy lo lắng, nhưng ông ta lại không hề nhúc nhích, vẫn ngồi yên tại chỗ.

"Không sao ạ." Văn Dực đi vào trong vài bước.

Người đàn ông ngẩng đầu quan sát Văn Dực đang đứng ngược sáng, thiếu niên này so với lần trước dường như lại cao hơn một chút. "Không sao là tốt rồi. Nghe tin con bị thương, ta đã lo lắng vô cùng."

Văn Dực không muốn nghe những lời sáo rỗng này, hắn nhíu mày, đột nhiên hỏi: "Những lời người nói trước đây, còn tính không?"

Người đàn ông trong lòng có chút kinh ngạc: "Ý con là chuyện đón con về nhà? Hứa cho con địa vị chí cao vô thượng ư?"

Văn Dực khẽ "vâng" một tiếng.

Giọng điệu của người đàn ông liền có phần kích động: "Đó là lẽ dĩ nhiên. Ta đã có lỗi với mẫu thân con, tuyệt đối sẽ không để con phải chịu thiệt thòi nữa. Chỉ cần con đồng ý, vị trí đó sẽ là của con."

Ông ta đã nhắc đến chuyện này không biết bao nhiêu lần, nhưng Văn Dực cứ như không nghe thấy, trước nay chưa từng để tâm. Không ngờ lần này, hắn lại có phản ứng.

Ánh mắt Văn Dực lạnh đi, hắn đột nhiên vén vạt áo, rồi "bịch" một tiếng, quỳ cả hai gối xuống đất. "Con đồng ý với người."

Người đàn ông vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Tốt, tốt lắm. Con đã nghĩ thông suốt là tốt rồi."

"Mau đứng dậy đi, con ngoan." Người đàn ông đỡ Văn Dực dậy, vỗ vỗ vào cánh tay hắn: “Nếu con đã bằng lòng, ta nhất định sẽ dốc hết tâm sức để bồi dưỡng con, sẽ sắp xếp tiên sinh đến dạy dỗ con trong thời gian sớm nhất."