Chương 33: Khổ nhục kế

"Tứ ca, huynh xem kìa." Ánh mắt Văn Thù lướt qua người Văn Dực, hướng về phía ngọn đèn trên bàn: “Chụp đèn lưu ly kia đẹp quá, muội chỉ mới thấy ở Thế Hiền viện thôi đó."

"Trên bàn còn có nhiều đồ bổ như vậy, chắc là có thể dùng được một thời gian dài.” Văn Thù thu ánh mắt lại, nhìn về phía Văn Dực: “Cuộc sống của chúng ta sau này sẽ tốt hơn một chút rồi."

"Thực ra... lúc đó muội đã nhìn thấy Hầu gia."

Chính vì nhìn thấy Vĩnh Bình Hầu, Văn Thù mới có thể cứng rắn đè nén bản năng cầu sinh của mình lại, cứ thế mà ngã thẳng xuống từ trên đài cao.

Văn Dực không hề quay đầu lại nhìn ngọn đèn, đôi mắt sâu thẳm của hắn chỉ lặng lẽ rơi trên cánh tay bị thương của Văn Thù, rồi cất tiếng hỏi: "Muội không sợ chết sao?"

"Sợ chứ ạ.” Trong mắt Văn Thù thoáng hiện lên vẻ sợ hãi muộn màng: “Muội đương nhiên là sợ chết rồi."

Nếu nàng không sợ chết, thì đã chẳng để người khác bắt nạt suốt bao nhiêu năm qua. Thế nhưng lần này, nàng đã đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống.

"Nhưng dũng cảm một lần, đổi lấy sự yên ổn sau này, đáng giá mà." Chính Văn Thù cũng không ngờ được, vào khoảnh khắc ấy, trong đầu mình lại có thể bộc phát ra dũng khí lớn đến vậy. Nhưng nàng không hề hối hận.

Văn Dực im lặng một lúc lâu, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời. Một tiểu cô nương mới tám tuổi mà đã có gan dạ đến thế, lại càng làm nổi bật sự hèn kém của Văn Sâm và Văn Lang, những kẻ ban ngày đã gào khóc thảm thiết như heo bị chọc tiết trong sân.

Vĩnh Bình Hầu sao có thể để một viên minh châu như vậy bị phủ bụi, mà lại đi sủng ái những kẻ mắt cá tầm thường kia chứ? Đây quả thực là một tổn thất lớn cho Vĩnh Bình Hầu phủ.

Chỉ vì muốn bọn họ sau này bớt bị ức hϊếp, Văn Thù đã dùng chính thân thể mình để đánh cược, không tiếc cả tính mạng. Nàng vốn dĩ đã chẳng có gì trong tay, ngoài một mạng nhỏ này, vậy mà vẫn liều mình dấn thân.

Văn Dực siết chặt nắm đấm. Là do hắn vô dụng, không thể bảo vệ nàng chu toàn.

"Tứ ca, sao huynh không nói gì hết vậy?" Ngón tay Văn Thù níu chặt lấy chăn, trong lòng có chút thấp thỏm. "Muội làm vậy... có phải là hơi xấu xa không?"

Nàng vốn có cơ hội níu lấy Tứ ca, nhưng nếu nàng không ngã đủ đau, thì làm sao có thể khiến Vĩnh Bình Hầu nổi giận được? Cơ hội như vậy rất khó có được, nàng phải nắm lấy.

Chuyện này nếu để người khác biết, e rằng sẽ cảm thấy nàng tuổi còn nhỏ mà tâm địa đã độc ác đến thế.

Nhưng Văn Thù cảm thấy, Tứ ca không giống họ.

Nàng là đang lấy mạng ra để đánh cược, nhưng lúc Tứ ca lao xuống cứu nàng, cũng là đang liều cả tính mạng. Tứ ca và những người khác không giống nhau.

Nhận ra vẻ bất an trong mắt nàng, Văn Dực cúi người, dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái: "Xấu xa chỗ nào chứ, toàn là ngốc nghếch, ngốc chết đi được."

Trong lòng Văn Dực ngột ngạt đến khó thở. Những đứa trẻ không có ai che chở, luôn phải trưởng thành sớm hơn.

Giống như hắn ngày trước phải học dưới sự giám sát của mẫu thân, nhưng bây giờ lại càng chuyên cần hơn. Thiếu niên lười biếng ngày nào, dường như đã chết đi chỉ sau một đêm.

"Muội không ngốc đâu.” Thấy Tứ ca không giận, lòng Văn Thù nhẹ nhõm đi nhiều: “muội còn biết dùng kế nữa đó, trong sách nói đây gọi là khổ nhục kế."

"Ta dạy muội đọc sách, là để muội học cách làm tổn thương chính mình sao? Sao không học những thứ khác?" Văn Dực nghiêm mặt lại, quát: "Không được có lần sau, nếu không..."

Văn Thù vội vàng gật đầu lia lịa: "Muội bảo đảm sẽ không có lần sau đâu ạ. Thực ra đau lắm, chắc muội cũng không còn dũng khí đó nữa đâu."

Đúng là nghé con không sợ hổ. Trước đây nàng chưa từng trải qua cơn đau như vậy nên không biết sợ, bây giờ đã nếm trải rồi mới thấy kinh hãi. Bảo nàng ngã thêm một lần nữa, chắc chắn là không dám.

"Biết đau là tốt rồi." Ánh mắt Văn Dực dịu đi vài phần.

"Tứ ca, có nhiều đồ như vậy, huynh mang một ít về dùng đi, muội cũng dùng không hết đâu." Văn Thù chưa bao giờ cảm thấy mình giàu có đến thế.

"Không cần, chỗ ta cũng sẽ có." Trải qua chuyện này, cho dù Hầu phu nhân có chán ghét bọn họ đến đâu, cũng phải sắp xếp ổn thỏa, ít nhất là về mặt ngoài không thể để Vĩnh Bình Hầu bắt bẻ được nữa.

Nói đến đây lại phải công nhận Văn Thù thực sự thông tuệ, thời cơ nắm bắt vừa vặn đến mức ngay cả Văn Dực cũng không ngờ tới.

Nhưng Văn Dực tuyệt đối sẽ không khen nàng, để tránh lần sau nàng lại dám to gan như vậy nữa.

Lần sau, chưa chắc đã có được may mắn như thế. Mạng người, chỉ có một mà thôi.

"Vậy thì tốt quá rồi.” Văn Thù ngáp một cái: “Tứ ca, muội không sao rồi, huynh về nghỉ ngơi đi ạ."

Văn Dực kéo chăn đắp lại cho nàng: "Muội ngủ đi, đừng bận tâm đến ta."