Tiểu cô nương đặt chiếc khăn tay vào tay hắn rồi quay người rời đi. Văn Dực nghiêng đầu, nhìn về phía ngoài con hẻm, nhưng đầu óc hắn quay cuồng, trời lại tối đen, trước mắt chỉ là một mảng mơ hồ, chỉ có thể lờ mờ thấy bóng người chứ hoàn toàn không thấy rõ mặt.
Văn Dực cứ ngỡ nàng đã đi rồi, nào ngờ chẳng bao lâu sau lại nghe thấy giọng nói của nàng: "Ca ca, muội mua bánh bao cho huynh này, huynh ăn đi nhé. Muội phải đi rồi, muội phải đi tìm tổ mẫu của muội."
"Hy vọng huynh cũng sẽ tìm được người nhà của mình." Trước khi đi, nàng còn nói thêm một câu như vậy.
Sau đó, trong con hẻm là một sự im lặng kéo dài. Tiếng người ồn ã ngoài đầu hẻm cũng dần xa, Văn Dực hoàn toàn chìm vào hôn mê.
Khi tỉnh lại, trước mắt vẫn là một màu đen kịt. Không biết có phải do viên thuốc kia đã phát huy tác dụng hay không mà hắn đã hồi phục được chút sức lực. Hắn ngấu nghiến ăn hết mấy chiếc bánh bao đã nguội từ lâu, cẩn thận nhét chiếc khăn tay vào trong ngực áo, rồi gượng dậy tiếp tục bỏ chạy.
Hắn luôn ghi nhớ lời mẫu thân dặn trước lúc lâm chung: "Phải sống". Cuối cùng, hắn đã sống sót, nhưng nếu không có sự giúp đỡ của tiểu cô nương ấy, Văn Dực nghĩ rằng mình đã chết từ lâu rồi.
Vậy mà tiểu cô nương đã cứu mạng hắn khi đó, lại chính là Văn Thù? Đây là sự sắp đặt của ông trời sao?
Văn Dực vốn không tin vào số mệnh, nhưng vào giờ phút này, hắn không thể không tin.
"Công tử, mưa lớn hơn rồi, để nô tỳ đóng cửa sổ lại." Nguyệt Lộ bưng đèn cầy đi vào.
Ngọn lửa nhảy múa theo gió trên cây nến lọt vào tầm mắt của Văn Dực, kéo tâm trí hắn trở về với thực tại. Hắn quay đầu đi, không nhìn vào ánh nến nữa.
"Chụp đèn này đẹp thật." Nguyệt Lộ vừa nói vừa đặt một chiếc chụp đèn bằng lưu ly lên cây nến, ngăn cách ngọn lửa nhỏ bé ấy với bên ngoài.
Văn Thù đang nằm trên giường khẽ rên một tiếng, có lẽ là do cánh tay đau. Văn Dực cẩn thận tránh vết thương trên tay nàng, nhẹ nhàng nắm lấy những ngón tay của nàng.
Một tiểu cô nương nhỏ hơn hắn, yếu ớt hơn hắn, vậy mà đã cứu hắn tới hai lần.
Cơn mưa ập đến bất chợt, vả lại còn kéo dài rất lâu, mãi cho đến giờ cơm tối mà vẫn không ngớt.
Văn Thù hôn mê suốt một buổi chiều, cuối cùng cũng tỉnh lại. Hình ảnh đầu tiên nàng nhìn thấy chính là Văn Dực. "Tứ ca."
"Tỉnh rồi à." Giọng nàng hơi khàn, thế là Văn Dực liền gọi Nguyệt Lộ bưng nước ấm tới, đoạn đỡ nàng dậy rồi đút cho nàng uống hai ngụm.
Nguyệt Lộ nhận lấy chén trà, hỏi: "Ma ma đã nấu cháo rồi, tiểu thư có muốn dùng một chút không ạ?"
Văn Thù tựa vào lòng Văn Dực, khẽ đáp "được".
"Cẩn thận cánh tay." Văn Dực lấy gối chêm sau lưng để nàng ngồi tựa cho vững, sau đó hắn ngồi xuống chiếc ghế đẩu tròn bên cạnh, nhận lấy bát cháo từ tay Nguyệt Lộ rồi thổi nguội đút cho nàng.
"Tứ ca, để muội tự ăn được rồi." Văn Thù ngượng ngùng chớp mắt, đã lâu lắm rồi nàng không được ai đút cho ăn.
"Tay muội còn đau, mau há miệng ra." Giọng Văn Dực không cho phép từ chối, chiếc thìa sứ đã chạm đến đôi môi trắng bệch của nàng.
Văn Thù thử cử động tay trái một chút, nhưng nó đã bị nẹp cố định, quả thực rất bất tiện, vì vậy nàng đành ngoan ngoãn để Tứ ca đút cho ăn. "Cảm ơn Tứ ca."
Ăn cháo xong, Văn Dực lại lấy khăn tay lau khoé miệng cho nàng, sự chăm sóc này vừa cẩn thận lại vừa chu đáo. Văn Thù khẽ ngẩn người, Tứ ca dường như đã khác xưa rồi.
"Tứ ca, lúc cứu muội huynh có bị ngã bị thương không?" Văn Thù vẫn còn nhớ lúc trước chính Tứ ca đã che chở cho đầu của mình, khoảnh khắc được ở trong vòng tay Tứ ca, nàng cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết.
Văn Dực đặt khăn tay xuống, đáp: "Ta không sao."
"Cô nương." Lan ma ma bưng một bát thuốc đen ngòm đi vào: "Đến giờ uống thuốc rồi ạ."
Văn Dực vừa định đứng dậy nhận lấy bát thuốc từ tay Lan ma ma thì đúng lúc này, giọng của Vĩnh Bình Hầu từ ngoài cửa vọng vào: "Tiểu Thất tỉnh rồi sao?"
Ngay sau đó, Vĩnh Bình Hầu bước vào, liếc nhìn mọi người trong phòng rồi nói: "Đang uống thuốc à, để ta đút cho Tiểu Thất."
"Bái kiến Hầu gia." Lan ma ma bèn đưa bát thuốc cho Vĩnh Bình Hầu, rồi dời một chiếc ghế đẩu tròn đến bên giường.
Văn Thù cong môi, nở một nụ cười: "Phụ thân."
Sắc mặt nàng vốn đã yếu ớt, nụ cười này lại càng khiến người ta thêm thương cảm. Vĩnh Bình Hầu vì thế mà càng cảm thấy áy náy: "Tiểu Thất chịu khổ rồi, uống thuốc đi, ta có mang bánh đào giòn đến đây, uống xong thuốc là có thể ăn."
Văn Dực đứng ở một bên, nhìn Văn Thù ngoan ngoãn uống hết thuốc. Vị thuốc đắng đến nỗi khiến nàng phải nhíu chặt mày lại, vậy mà nàng chẳng hề than vãn một lời, uống xong còn cảm ơn Vĩnh Bình Hầu.
So với sự thân mật, nũng nịu của Văn Nghiên và Văn Uyển khi ở cùng Vĩnh Bình Hầu, thì thái độ của Văn Thù lại kính sợ mà xa cách. Trông họ chẳng giống cha con chút nào, mà lại giống cấp trên với cấp dưới hơn.
Vĩnh Bình Hầu đưa bánh đào giòn cho Văn Thù, nói: "Ta đã phạt Nhị ca và Tam ca của con rồi, sau này nếu chúng còn dám bắt nạt con, vi phụ sẽ làm chủ cho con."
Văn Thù không hề nhắc đến chuyện cũ, chỉ nói: "Cảm ơn phụ thân, Nhị ca và Tam ca cũng không cố ý đâu ạ, là do con không cẩn thận bị trượt chân thôi."
Vĩnh Bình Hầu thở dài một tiếng: "Con đúng là một đứa trẻ ngoan."
Vĩnh Bình Hầu cũng không ở lại đây lâu, ông dặn dò Văn Thù nghỉ ngơi cho khỏe, và trước khi rời đi, ông liếc nhìn Văn Dực đang đứng bên cạnh, trong lòng thầm nghĩ, cả hai đứa này đều là những đứa trẻ thông minh, chỉ tiếc là... haiz!
"Sao muội không nói sự thật với Hầu gia?" Văn Dực đỡ Văn Thù nằm xuống.
Văn Thù không trả lời mà hỏi ngược lại: "Phụ thân đã phạt họ thế nào ạ?"
Văn Dực kể lại màn kịch lố bịch kia, rồi nói: "So với những ấm ức mà muội phải chịu, hình phạt của họ có đáng là gì."
"Thế là được rồi." Văn Thù dụi má vào chiếc gối mềm mại, mãn nguyện nói: "Như vậy là đủ rồi, dù sao thì phụ thân cũng sẽ rời phủ, nếu ép người quá đáng cũng không hay."
Bởi nếu Vĩnh Bình Hầu phạt quá nặng, Hầu phu nhân và Triệu di nương chắc chắn sẽ ghi hận nàng, một tiểu cô nương như nàng làm sao có thể sống sót dưới tay họ được?
Chó cùng rứt giậu là vậy.
"Sao muội lại ngốc thế." Văn Dực hiểu được suy nghĩ của Văn Thù, bất đắc dĩ đưa tay vuốt lại mái tóc rối của nàng: "Cũng không biết đường tránh đi."
Nếu hắn biết sẽ khiến nàng bị ngã bị thương, thì cây Khôn Linh cung kia hắn đã chẳng cần đến.
Văn Thù mím môi, do dự một lúc rồi mới lí nhí nói: "Bởi vì... là muội cố ý."