Chương 30: Hắn chăm sóc nàng

Đứa con trai mà bà ta yêu thương như tròng mắt, ngày thường chỉ uống nước bị sặc một cái cũng đủ khiến bà ta đau lòng nửa ngày trời, làm sao nỡ để hắn ta phải chịu hình phạt thế này.

Thế là Chương thị bất chấp tất cả, gào lên: "Hầu gia muốn đánh thì đánh luôn cả thϊếp đi, thϊếp và Lang nhi sẽ cùng nhau chết!"

Triệu di nương thấy vậy cũng bắt chước y hệt, lao đến ôm lấy Văn Sâm. Có Chương thị đi đầu, bà ta cũng không sợ Vĩnh Bình Hầu sẽ phạt riêng mình. Đối với Triệu di nương mà nói, Văn Sâm cũng chính là niềm hy vọng của bà ta.

"Các người, các người..." Vĩnh Bình Hầu thấy bộ dạng của hai người này thì càng thêm tức giận. "Nuông chiều con cái cũng như gϊếŧ con, rốt cuộc các người có hiểu không? Hai đứa nó đức hạnh thiếu sót như ngày hôm nay, chính là do các người dung túng mà ra!"

Chương thị nức nở nói: "Bọn chúng biết sai rồi, sau này sẽ sửa đổi, xin Hầu gia hãy tha cho chúng một lần này đi."

Trong mắt Chương thị, Văn Thù và Văn Dực đều là thứ xuất thân hèn kém không đáng nhắc tới, dựa vào đâu mà bắt Văn Lang phải chịu tội lớn như vậy? Mới chỉ một roi thôi mà đã như lấy đi mạng sống của bà ta rồi.

Ngay lúc tình thế đang giằng co, lão phu nhân Tạ thị đã đến. "Ồn ào cái gì thế này?"

"Ta nghe nói Tiểu Thất bị thương, con bé sao rồi?" Lão phu nhân mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xanh đá thêu hoa mẫu đơn, mái tóc đã điểm sương nhưng cử chỉ vẫn vô cùng trang trọng. Bà được Hàn ma ma dìu bước lên trước, đưa mắt nhìn đám người đông như kiến trong sân. Ai nấy đều sợ đến mức câm như hến, có thể thấy hôm nay Vĩnh Bình Hầu đã thực sự nổi trận lôi đình.

"Mẫu thân sao lại đến đây ạ?" Vĩnh Bình Hầu vội đặt roi ngựa xuống và hành lễ. "Hai đứa nghịch tử này bắt nạt đệ đệ muội muội, khiến Tiểu Thất bị ngã gãy xương, con đang trừng phạt chúng nó."

Chương thị vừa thấy lão phu nhân đến thì vội quỳ xuống cầu xin: "Mẫu thân! Xin mẫu thân hãy cứu Lang nhi một mạng, nó thật sự không chịu nổi đâu. Nó chính là cháu đích tôn của người mà!"

Lão phu nhân liếc nhìn vết thương trên lưng hai đứa cháu trai, rồi nhíu mày nói: "Trẻ con nô đùa với nhau, lỡ tay làm bị thương cũng là chuyện thường tình. Làm Tiểu Thất bị thương thì đúng là phải phạt, nhưng chúng nó đều là trẻ con, đừng phạt nặng quá. Con quất thêm vài roi nữa, có phải là muốn lão bà tử ta mất đi hai đứa cháu trai không?"

Lão phu nhân tuổi đã cao, lại cách một đời nên càng thêm thương cháu, làm sao mà không xót cháu trai của mình cho được.

Vĩnh Bình Hầu xưa nay vốn hiếu thuận, nên khi lão phu nhân đã mở lời, ông không thể không đắn đo. Ông nói: “Tiểu Thất lần này quả thực bị thương rất nặng.”

Lão phu nhân gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Gia pháp lần này coi như miễn đi, phạt chúng nó quỳ ở từ đường đến tối là được rồi. Ta nghĩ như vậy cũng đủ để chúng nó tự kiểm điểm.”

So với bị quất bằng roi da, hình phạt quỳ gối này chẳng đáng là gì. Hơn nữa, Vĩnh Bình Hầu cũng không thể lúc nào cũng canh chừng hai người họ được. Chỉ cần lén lút lười biếng một chút, một buổi chiều cũng sẽ trôi qua nhanh thôi.

Có lẽ lão phu nhân không muốn làm khó Vĩnh Bình Hầu, nên lại nói thêm: “Tiểu Thất đã chịu khổ rồi. Ta vẫn còn một củ nhân sâm trăm năm, lát nữa sẽ cho người mang đến bồi bổ cho nó.”

Vừa đấm vừa xoa như vậy, Vĩnh Bình Hầu cũng không tiện làm trái ý lão phu nhân nữa, đành nói: “Nếu mẫu thân đã xin tha, lần này coi như bỏ qua. Nhưng nếu có lần sau còn để ta biết các ngươi dám ức hϊếp huynh đệ tỷ muội, ta quyết sẽ không dễ dãi như thế đâu!”

Đám người Chương thị như được đại xá, một mặt thì luôn miệng vâng dạ, mặt khác lại vội vàng sai nha hoàn bà tử đưa hai vị công tử về viện. Dù có phải quỳ thì cũng phải tìm đại phu bôi thuốc cầm máu vết thương trên lưng trước đã.

Bọn họ vội vã rời đi, Lan Uyển thoáng chốc đã trở nên trống trải, vở kịch ồn ào cuối cùng cũng hạ màn.

Lão phu nhân muốn vào trong thăm Văn Thù, Vĩnh Bình Hầu cũng đi cùng, vì vậy Văn Dực bèn về Bắc Uyển thay một bộ y phục sạch sẽ trước.

Thay y phục xong, lúc ra ngoài, Văn Dực ngước nhìn trời. Mây đen tầng tầng lớp lớp che khuất ánh mặt trời, trong gió đã mang theo hơi lạnh, chuông gió dưới mái hiên khẽ vang lên những tiếng “đinh đang”. Xem ra, còn phải rất lâu nữa mới đến tối.

Hôm nay trông có vẻ đã dọa cho đám người Văn Lang một phen khϊếp vía, phô trương thanh thế cũng đủ cả, thế nhưng so với nỗi đau mà Văn Thù phải chịu, tất cả những điều này chẳng đáng là gì.

Hắn cũng sớm biết rằng, nếu thật sự có người thương xót cho Văn Thù, thì cô bé đã không phải chịu nỗi khổ ngày hôm nay.

Văn Dực cụp hàng mi dài rậm xuống, che đi tia lạnh lẽo trong đáy mắt.

Khi hắn quay trở lại Lan Uyển, lão phu nhân và Vĩnh Bình Hầu đều đã rời đi. Tuy nhiên, trong viện lại có thêm không ít đồ đạc, nào là các loại đồ trang trí, quần áo vật dụng, rau dưa và đồ bổ do quản gia mang đến, ngoài ra còn có thêm hai bà tử sai vặt.

Xem ra, trận náo loạn hôm nay cũng không phải không có ích lợi gì, ít nhất thì sau này cuộc sống của Văn Thù cũng sẽ dễ chịu hơn nhiều.

“Tứ công tử đến rồi, chắc hẳn ngài vẫn chưa dùng bữa trưa phải không ạ? Hay là ở lại đây dùng một chút đi.” Lan ma ma biết Văn Dực đang dạy Văn Thù đọc sách biết chữ, vì vậy đối với hắn vô cùng khách sáo.

Văn Dực quả thực có chút đói, nên cũng không khách khí. Sau khi dùng xong bữa trưa, hắn mới vào phòng thăm Văn Thù.

Văn Thù uống thuốc xong đã ngủ thϊếp đi, Nguyệt Lộ đang ở bên cạnh trông chừng. Thấy Tứ công tử vào, nàng ấy vội vàng bưng một chiếc ghế đẩu tròn đặt bên giường: “Mời Tứ công tử ngồi ạ.”

Văn Dực ngồi xuống, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương, vẫn không có chút huyết sắc nào. Hắn lại nhìn xuống bàn tay trái đang được nẹp cố định của nàng, sau khi trải qua một trận giày vò, trông nàng lại càng thêm gầy gò yếu ớt.

Nguyệt Lộ đang dùng khăn tay lau mồ hôi lạnh trên trán cho Văn Thù. “Tiểu thư hình như đau đến ngất đi rồi ạ, mồ hôi cứ túa ra không ngừng.”

“Để ta.” Văn Dực đưa tay ra: “Ngươi cứ đi làm việc của mình trước đi, ta sẽ trông chừng muội ấy.”

Nguyệt Lộ thường nghe tiểu thư nhà mình nhắc đến Tứ công tử, biết hắn đối xử với tiểu thư rất tốt, nên cũng không từ chối, bèn đưa khăn cho hắn: “Vậy làm phiền Tứ công tử, nô tỳ đi đun một ấm trà nóng.”

Văn Dực nhận lấy chiếc khăn, cảm thấy có chút quen mắt. Hắn mở ra xem, ngón tay bỗng khựng lại, ánh mắt sắc bén ghim chặt vào đóa mặc lan thêu trên đó.

Chiếc khăn tay này vậy mà lại giống hệt chiếc khăn dính máu đang được cất trong hộp gỗ của hắn