Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh hãi. Ngay cả Chương thị và những người khác cũng không dám khóc nữa, nước mắt cứ chực trào nơi khóe mi mà không dám rơi xuống, ai nấy đều sững sờ.
Vĩnh Bình Hầu vậy mà lại muốn động đến gia pháp!
Công lao hiển hách của Văn gia đều là do xông pha nơi chiến trường mà có được. Trải qua bao thế hệ tích lũy, mới có được phủ Vĩnh Bình Hầu như ngày hôm nay. Tại kinh đô Định Đô, nơi quyền quý nhiều như mây, Vĩnh Bình Hầu cũng được xem là người được Hoàng thượng trọng dụng, bất kể là năm nào, dịp lễ nào, cũng chưa bao giờ thiếu phần thưởng ban cho phủ Vĩnh Bình Hầu.
Mà gia pháp của Văn gia, lại chính là một cây roi ngựa đã từng nhuốm máu trên chiến trường.
Cây roi này vốn là di vật của cụ cố Vĩnh Bình Hầu, đã theo cụ lập nên công trạng, chém gϊếŧ mà giành được tước vị Vĩnh Bình Hầu. Cụ cố đã từng dùng nó để dạy dỗ tổ phụ của Vĩnh Bình Hầu. Sau khi cụ cố qua đời, chính tổ phụ đã quyết định lấy cây roi này làm gia pháp của Văn gia, để răn đe con cháu đời sau.
Nhưng nói là gia pháp, thực chất cũng chỉ mới dùng qua một lần duy nhất, chính là lần đánh tổ phụ của Vĩnh Bình Hầu.
Bình thường, quả thực không cần phải động đến gia pháp. Một khi đã cần dùng đến, ấy là chuyện đã vô cùng nghiêm trọng rồi.
Chẳng mấy chốc, Triệu Viễn đã mang chiếc hộp gỗ nam mộc tơ vàng đựng roi ngựa từ trong từ đường của Văn gia đến. Mở ra xem, bên trong là một cây roi ngựa màu đen, thon dài, hình lăng trụ, dài khoảng ba thước.
Nghe nói, nếu dùng hết sức để đánh người bằng cây roi này, chỉ một roi quất xuống cũng đủ để da tróc thịt bong, vết thương rất lâu mới có thể lành lại. Một viên đại tướng của nước Sở đã từng chết vì vết thương do roi gây ra, chữa mãi không khỏi, cuối cùng bệnh nặng mà qua đời.
Chương thị nhìn cây roi ngựa đó, suýt nữa thì ngất đi, phải cố gắng lắm mới gượng được để cầu xin: "Hầu gia, Lang nhi vẫn còn nhỏ, sao có thể động đến gia pháp được chứ? Người làm vậy chẳng phải là muốn lấy mạng của thϊếp thân hay sao!"
Triệu di nương cũng dập đầu nói: "Hầu gia tha tội, xin Hầu gia tha cho Sâm nhi, thân thể của nó e là không chịu nổi đâu ạ!"
Văn Sâm mười hai tuổi, Văn Lang mười một tuổi, nói cho cùng vẫn còn là trẻ con, từ nhỏ đã được nuông chiều, ngay cả lòng bàn tay cũng chưa từng bị đánh. Vài roi quất xuống, có khi lấy đi nửa cái mạng của chúng cũng nên.
Vĩnh Bình Hầu hừ lạnh một tiếng: "Chúng nó còn nhỏ, vậy còn Tiểu Thất thì sao? Tiểu Thất mới có tám tuổi, hai đứa nó làm huynh trưởng, sao có thể nhẫn tâm ra tay như vậy!"
Văn Lang thậm chí còn không dám nhìn cây roi ngựa đó, chỉ cần nghe đến mấy chữ "động gia pháp" thôi cũng đã đủ khiến hắn ta sợ vỡ mật rồi. Hắn ta vốn tưởng mình trời không sợ, đất không sợ, bây giờ mới biết cũng có lúc phải sợ hãi.
Văn Lang hối hận vô cùng, giá như lúc nãy không ra tay thì tốt rồi. Hắn ta vốn chỉ muốn gọi Văn Dực đến Thế Hiền Viện để mẫu thân trách phạt thôi, sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?
Văn Lang không ngừng nhớ lại tình cảnh lúc nãy, rồi đột nhiên quay đầu nhìn Văn Sâm. Có phải lúc nãy Văn Sâm đã khıêυ khí©h mình không? Có phải hắn ta đã xúi giục mình đi cướp Khôn Linh cung không?
Văn Lang tức đến nứt cả khóe mắt, là Văn Sâm!
Nhưng bây giờ nói gì cũng vô dụng, người cướp Khôn Linh cung là hắn ta, người đẩy Văn Thù cũng là hắn ta, hắn ta có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi được.
"Người đâu, lột áo của hai thằng nhóc thối kia ra, đè lên ghế hình." Vĩnh Bình Hầu hôm nay đã hạ quyết tâm phải trừng trị một phen. Con không dạy là lỗi của cha, nhân lúc chúng còn nhỏ, xem có thể uốn nắn lại phẩm hạnh của hai đứa được không.
"Đừng mà, phụ thân, hài nhi biết sai rồi." Văn Lang gào khóc thảm thiết, ôm chặt lấy Chương thị: "Mẫu thân cứu con, mẫu thân, con không muốn bị phạt..."
Văn Sâm cũng học theo, chui vào lòng Triệu di nương. Đám gã sai vặt cũng không thể nào thô bạo mà kéo các nữ quyến ra được, nhất thời có chút khó xử.
Triệu di nương che chở cho Văn Sâm: "Hầu gia, Sâm nhi là mạng sống của thϊếp thân, người muốn đánh thì cứ đánh thϊếp đây, thϊếp xin chịu thay nó."
"Kéo ra cho ta." Lần này Vĩnh Bình Hầu mặc kệ bọn họ cầu xin thế nào, cứng rắn ra lệnh cho người ta lột áo của Văn Sâm và Văn Lang, rồi đè lên ghế hình như một con cá. Roi còn chưa quất xuống, hai đứa đã khóc lóc thảm thiết như heo bị chọc tiết.
Đứng ở một bên, Văn Uyển may mắn không bị liên lụy. Thế nhưng, khi chứng kiến cảnh tượng này, nàng ta lại sợ bị người khác vạch trần chuyện mình cũng thường xuyên ức hϊếp Văn Thù nên đã sợ đến mức ngất lịm đi, rồi được đám nha hoàn bà tử bế đi mời đại phu.
Trong khi đó, Văn Dực chỉ mím nhẹ đôi môi mỏng, liếc mắt nhìn vào trong phòng, chỉ lo tiếng gào thét như heo của hai kẻ kia sẽ làm kinh động đến Văn Thù.
Vĩnh Bình Hầu tay cầm roi ngựa, bởi vì chỉ có tự mình ra tay thì mới có thể nắm được chừng mực.
Hai đứa nhóc này từ bé đã được nuông chiều, da thịt mỏng manh. Lúc này, sau khi bị lột áo, tấm lưng của chúng trắng nõn nà như măng non. Dù Vĩnh Bình Hầu là một người cha, trong lòng cũng không nỡ, nhưng hễ nghĩ đến Văn Thù đang nằm trên giường, rồi lại nghĩ đến tương lai của Văn gia, ông buộc phải đóng vai một người cha nghiêm khắc.
"Chát!" một tiếng, roi ngựa quất mạnh lên người Văn Sâm. Còn chưa đợi Văn Sâm kịp khóc thành tiếng, lại "Chát!" thêm một tiếng nữa quất lên lưng Văn Lang. Lần này thì hay rồi, cả hai đứa cùng lúc gào khóc ầm ĩ.
"Mẫu thân, đau, đau chết con rồi..." Văn Lang ra sức giãy giụa, khiến gã sai vặt suýt chút nữa không giữ nổi hắn ta.
Chỉ một roi quất xuống, một vệt roi dài đỏ máu đã hiện ra, kéo từ xương bả vai phải xuống tận thắt lưng bên trái. Nơi roi ngựa lướt qua, da thịt lập tức rách toạc, máu tươi rỉ ra, trông vô cùng dữ tợn trên tấm lưng trắng nõn. Chương thị nhìn thấy mà cảm giác như chính mình đang bị đánh.
Bấy giờ, Chương thị không còn giữ kẽ được nữa, bà ta liền đẩy đám ma ma bà tử ra rồi lao đến ôm chầm lấy Văn Lang. Kể từ khi gả cho Vĩnh Bình Hầu, điều đắc ý nhất của bà ta chính là sinh được Văn Lang, luôn mong mỏi sau này con trai sẽ kế thừa tước vị, trở thành Vĩnh Bình Hầu đời tiếp theo.